Đồng Tiền Bình Dị
Một ngày với nhiều niềm vui
Một ngày trời mưa rả rích…
Vợ chồng hôn tạm biệt nhau, rồi mỗi người một hướng đi làm.
Trên tàu, mình nhận tin nhắn của anh xã, khoe trúng thưởng hóa đơn 500 đồng. Thật tuyệt làm sao! Mình cũng kiểm tra hóa đơn của mình thử xem sao. Trúng thêm 800. Hai vợ chồng hoan hỉ với số tiền đúng nghĩa từ trên trời rơi xuống, tức là được ban cho ^^ Sao cả hai cùng trúng, khéo thật ^^
“You shall remember the Lord your God, for it is he who gives you power to get wealth, that he may confirm his covenant that he swore to your fathers, as it is this day.” Deuteronomy 8:18Tan làm. Anh xã nhắn tin rủ đi ăn mì Ramen mình thích nhất và hẹn nhau ở quán. Trên đường đi bộ từ ga tàu đến quán, mình mở YouTube, muốn nghe lại một video mình từng giới thiệu nhiều lần với mọi người, đó là video “Why 30 is not the new 20”.
Chầm chậm quay ngược về quá khứ
Lần đầu tiên mình nghe video này có lẽ là đâu đó 5, 6 năm trước, không nhớ rõ nữa. Chỉ còn nhớ nhiều buổi chiều, trân trân nhìn vào màn hình máy tính trước mặt, chảy nước mắt, ngẫm nỗi mình thất bại.
Ở tuổi ngoài 24, gần 25, mình chấp chới mắc cạn. Dù ai cũng nói, mình xinh xắn dễ coi, gia cảnh trung lưu có học ổn định, nhà Hà Nội, học giỏi, công việc tốt lương cao…
Nhưng mình biết, mình rỗng tuếch bên trong.
Đã từng tưởng, hoàn cảnh như thế chỉ cần kiếm lấy một cậu trungg lưu nào đó, hai bên bố mẹ hỗ trợ mua nhà chung cư, hỗ trợ chăm con, như bao người xung quanh rồi cứ thế mà sống thôi… Nhưng chợt nhận ra, cha mẹ mỗi ngày một già… Mình cứ bình bình chẳng lo được cho ai, chẳng tự lực được cái gì… Mà cũng có quen được ai tốt hẳn đâu. Nhìn bề ngoài đều là những cậu trai ổn, có gia đình ở Hà Nội, trung lưu đổ lên, cũng có học, cũng có công việc ổn, tóm lại là tương xứng đấy chứ, nhưng sao mối tình nào cũng cảm thấy chông chênh…
À thì vì mình bên trong rỗng tuếch, làm sao có được người đồng hành sâu sắc? Chẳng phải người ta chính là phản chiếu của mình hay sao? Nếu một, hai người có vấn đề, có thể do mình xui. Nhưng người thứ 4, 5, rồi 7 vẫn có vấn đề, thì hẳn là do mình.
Mình lướt những tin tuyển dụng trên mạng. Nhận ra… rời công việc này mình không biết làm gì. Mình rỗng về năng lực, đồng lương cao hiện có là do may mắn vào ngành có dải lương cao chứ đâu phải do tài giỏi gì. Xung quanh, không thiếu người 40, 50 tuổi làm công việc này cả đời vì không còn lựa chọn khác. Lương cao ư, đúng, so với mặt bằng chung. Nhưng rời công việc này ra, tất cả đều hoang mang, không biết kiếm gì ra tiền, mà lương cao cũng sẽ chỉ thế thôi, không thêm được nữa, cũng không nâng được cuộc đời lên theo cách cụ thể nào.
Đã gần 25 tuổi, đi hết một nửa của tuổi 20, chỉ thấy hoang mang, không biết nên làm gì để bật lên trong đời, để chính mình thấy tự hào về năng lực kiến tạo cuộc sống mà không phải chờ đợi người khác chọn mình để lập gia đình, hỗ trợ công việc, chăm con. Rõ ràng mình không tự lập, rời công việc này ra, cuộc sống này ra, lối đi này ra là mình không còn gì cả.
Cảm giác không nói dối, mình không vui khi sống như vậy dẫu nhìn bên ngoài, điều kiện của mình không tệ, nhưng vẫn là bề ngoài mà thôi.
Dần đổ bệnh trầm cảm nặng, phải dùng thuốc. Dưới tác dụng phụ của thuốc, mình rối loạn kinh nguyệt, tăng cân không kiểm soát đến rạn hết da. Thuốc chỉ giúp mình ngủ được, bớt nghĩ quẩn, nhưng tuyệt đối không thể giúp mình VUI lên. Bác sĩ bảo, nếu qua đợt thuốc này không ổn, thì có lẽ nên xem xét cho mình nhập viện… Có lẽ dưới sự đánh giá của bác sĩ là mình nặng lắm rồi, nhưng bác không nói thẳng ra. Mình không muốn vào “viện đó” đâu, bác sĩ an ủi, không sao mà, cháu cứ xem như là đi nghỉ dưỡng ấy, trong ấy cũng không có gì đáng sợ lắm đâu… Những tờ giấy bác sĩ ký để nghỉ phép cứ dày lên. Nghỉ hết phép năm lại đến nghỉ ốm không lương… Theo đó là bảo hiểm do nhân sự gửi về cũng tinh tinh vào tài khoản… Nhưng ai muốn nhận tiền đó chứ…
Mình đã ở đáy của cuộc đời vào năm chỉ gần 25 tuổi. Không còn hi vọng vào cuộc sống. Không ý chí, không năng lực đồng hành vun vén, không khả năng tự gây dựng tài sản, không cơ hội tìm người đồng hành đủ tốt để lập gia đình, vẫn dựa dẫm cha mẹ mà còn ốm đau dặt dẹo.
Nhưng mình không muốn sống như thế nữa đâu.
Khoảnh khắc vỡ òa
Video mình nhắc đến ở đầu post là một trong những khoảnh khắc “à ha”, cộng với việc mình đã nhận ra sự mắc kẹt của bản thân và muốn xoay trở cho một lối thoát. Tình cờ làm sao, nhìn lá số tử vi, nhận ra đã khởi đầu một đại vận mới, đứng đó là Ngôi Sao của Thay Đổi. “Bánh xe vận mệnh của mình đã chuyển động rồi”, thì phải đứng lên mà làm lại chứ cứ tắc ở đấy sao được, không ai cứu mình được nếu mình không tự cứu lấy mình… Nên mình đã đi qua khoảnh khắc mà mình kể nhiều lần, là “đủ lắm rồi, đóe muốn sống thế này nữa…”. Ngóc dậy, tìm đường mới để đi…
Ngày rời Việt Nam, nhìn qua ô cửa sổ máy bay, mình khóc như mưa. Mình biết, những ngày nhàn tản của mình đã hết. Mình sẽ có hai mươi năm chạy với tốc độ nhanh gấp đôi, gấp ba quãng đời đã sống ngày trước. Lòng hoang mang vì bắt đầu lại có muộn quá không?
Thực ra, việc du học cũng chỉ là một trong số những lựa chọn. Không phải cứ đi du học, thêm bằng cấp mới là tự nhiên khôn ra, nhiều lựa chọn hơn. Mình gặp không ít du học sinh có thêm bằng cấp và công việc mới nhưng “cái lõi” vẫn thế mà thôi. Mình hiểu chỉ là mở một cánh cửa, còn đi như nào là ở bản thân. Nếu cứ tư duy cũ thì kết quả không thể mới hơn. Đó là lí do có những bạn đã rời đi nhưng không khá hơn, cứ co cụm trong một vòng xã hội hẹp, rồi ấm ức với cuộc sống xung quanh mãi, than phiền mãi rằng đời ở đây bất công, nhưng về thì không dám. Cuối cùng loay hoay, lỡ dỡ đủ thứ… Hồi mới sang đây mình cũng sai lầm ở chỗ là giao du với những người có tư duy như thế. Nhưng rồi nhận ra, việc của mình là đập tư duy cũ đi, xây lại. Bước chuyển về môi trường sống, văn hóa, gặp gỡ những cơ hội mới, con người mới… đóng góp tích cực cho quá trình “đập đi xây lại” được nhanh hơn.
Mình làm đúng như video kia đã nói. Tập trung vào xây dựng nguồn lực cho bản thân, chọn lựa cẩn thận các mối quan hệ, nằm lòng một điều rằng từ đây mình sống có mục đích, không hao phí phút giây nào nữa. Tại sao nói đến tiết kiệm lại chỉ nghĩ đến tiền, mà quên rằng phải tiết kiệm cả tâm trí, nguồn lực của chính mình? Đầu tư tâm trí, nguồn lực, tiền bạc vào đúng chỗ mới có thể gặt được hạnh phúc. Không thể gặt được quả gì ngon ở tuổi 30+ nếu tuổi 20+ không gieo hạt lành.
Khó khăn không? Có chứ. Khó vô cùng. Nhất là đập bỏ cái tự ái tự ti sâu thẳm bên trong của một kẻ rỗng tuếch, đối mặt với sự bất toàn của bản thân, dần chấp nhận chính mình, gây dựng cho mình bên trong thay vì bên ngoài và dần dần chỉnh sửa tư duy sau đó là lối sống. Cuối cùng mình đã làm được.
Chạm tay vào 30+
Bắt đầu lại sau khi hoài phí một nửa của thập kỷ định hình, ‘Thập kỷ 20”, mình chạm tay vào Thập Kỷ 30, bắt đầu gặt mùa vụ đầu tiên.
Mình đã đi được một nửa của đại vận dưới ngôi sao Đổi Thay. Nửa đại vận còn lại sẽ là một nửa của thập kỷ 30.
Mình có bằng cấp mới, thêm ngôn ngữ thứ ba và đang tiến tới ngôn ngữ thứ tư.
Mình đã “phá kén”, chia sẻ, cho đi và nhận lại được tình yêu thương, sự tin tưởng của rất nhiều người. Trung bình mỗi năm mình đều đặn hỗ trợ hàng trăm bạn trẻ về học hành, công việc, mối quan hệ trong cuộc sống, để thập kỷ 20 của các bạn không sai lại những cái sai mình từng mắc.
Mình tìm được người chồng đúng nghĩa là người yêu, người bạn thân, người đồng hành và cả người thầy, tất nhiên cũng là người cùng mình tiếp bước, cùng trở thành cha mẹ trên hành trình xây dựng tổ ấm.
Từ một người không biết làm gì khác ngoài vị trí thấp của ngành, mình đã leo được lên những phần nghiệp vụ cao hơn, cty lớn hơn nhiều lần, được làm đúng sở trường sở thích, có các đồng nghiệp tuyệt vời. Mỗi ngày đi làm đều là một ngày vui vẻ, thong thả, không làm thêm giờ, được hưởng nhiều phúc lợi của cty và tất nhiên lương cao hơn trước rất nhiều. Đối với một người năng lực bình thường như mình mà nói, thì đây là điều mình chưa bao giờ mơ tới.
Từ một đứa luôn mong chờ được bao nuôi, mình đã có thể có đủ lương của mình là đủ lo cho cả nhà, bao gồm cả gia đình lớn nếu khéo vén… Thay vì chọn ở nhà nhàn nhã và dựa vào thu nhập của chồng, mình chọn vượt qua tâm lý sợ hãi với muôn rào cản ở xứ người, đi làm để cùng chồng gánh vác tài chính, chia sẻ rủi ro.
Cũng từ một đứa không biết làm gì nếu rời cv cũ ra, giờ mình đã có thu nhập từ nguồn thứ 3, thứ 4, thứ 5… đa-zi-năng, chăm chỉ nhặt tiền lẻ, không còn ngáo ảo, chê bai tiền lẻ công mọn như xưa. Tài chính của mình, dù vẫn đi làm thuê, vẫn ở nhà thuê, lại ổn hơn bao giờ hết và luôn có đủ dự phòng để xoay sở.
Từ một đứa không có hi vọng tự mua nhà khi lương ở mức không thấp không cao 18-20tr/ tháng, chỉ sau 3 năm đi làm, nỗ lực tiết kiệm và đầu tư, mình đã mua được một căn hộ ở nơi từng mơ ước mà không phải vay hay được ai cho xu nào. Tất nhiên là mua xong mình vẫn còn dư đủ để chia các quỹ và tiếp tục vận hành gia đình, chứ không phải dốc hết mọi thứ mình có.
Từ một đứa trầm cảm, phải uống thuốc và lê lết sống qua ngày, khiến cha mẹ buồn phiền, mình đã có thể làm bố mẹ vui lòng, tự hào, an tâm. Gia đình lớn cũng ổn hơn bao giờ hết ^^
Và bây giờ, mình đang tiếp tục có những dự án dài hơi mới, niềm vui mới sẽ sớm gặt được thành quả trong tương lai để đi hết thập kỷ 30, đồng thời gieo mầm cho thập kỷ 40. Mỗi ngày đều là ngày đẹp nhất, đáng sống, hạnh phúc và đầy hi vọng.
Nhận ra tất cả những điều đó, video trên YouTube vừa chạy hết, mình rơm rớm nước mắt. Cũng vừa lúc đi bộ đến quán Ramen. Mở cửa ra đã thấy anh xã ngồi đó chờ sẵn.
Tất cả niềm vui, ký ức và hi vọng gói trong một ngày trọn vẹn. Tạ ơn Chúa vì được sống và được cho cơ hội để làm lại, tiến lên.
Mình tin…
Thay Đổi Bản Thân là điều ai cũng làm được. Hành trình trưởng thành chắc chắn có những lúc chông gai, đau đớn để lột vỏ thành phiên bản mới tốt đẹp hơn. Xuất phát ở trung lưu cho mình cơ hội được học hành, nhưng để nâng bản thân lên, bắt buộc phải đi từ tư duy thực tế thay vì chỉ nhìn vào những hào nhoáng bên ngoài ở bản thân, gia đình, hay xã hội. Những hào nhoáng đó không giúp được gì ngoài việc khỏa lấp đi lõi rỗng bên trong, khiến ta quên mất việc phải bồi đắp bên trong mà bận rộn với việc đắp vá bên ngoài. Để rồi khi sửng sốt, gần ba mươi hoặc ngoài ba mươi, mới thấy hụt hơi trong cuộc sống chung liu, thấm thía cái tầng của bản thân khi đã gần qua thời gian vàng để tích lũy. Điều đó đáng tiếc vô cùng!
Mình tin vào việc khi nhận ra, thì bắt đầu ở tuổi 30, hay 40 cũng được. Nhưng phải CHẠY NHANH lên, chứ không thể cho rằng tuổi nào cũng như tuổi nào.
Thập kỷ 20 là thập kỷ của định hình cuộc đời, hầu hết những quyết định quan trọng nhất ảnh hưởng đến công việc, gia đình sau này diễn ra ở đây.
Thập kỷ 30 là thập kỷ của phát triển và giáo dưỡng… Hầu hết tiền bạc, mối quan hệ sẽ bắt đầu hồi đáp bạn ở đây… Đây cũng là thời gian vàng để đồng hành, giáo dưỡng con cái.
Thập kỷ 40 là thập kỷ chuyển giao, nâng bước. Là lúc đã có thể ngồi lại, chuẩn bị cho con cái ngày sau, phụng dưỡng cha mẹ, và chuẩn bị cho tuổi già.
Sau đó là thập kỷ 50, 60, 70, lúc mà ta dần nhận được hồi đáp, cho lại thế hệ sau.
Mình chọn Thay Đổi. Mình mong những bạn từng lạc lối như mình cũng vậy. Chúng mình nhất định phải kiến tạo được cuộc đời hạnh phúc.
______
Vẫn là mình Irene Ying, kể chuyện bình dị trong thời đại chủ nghĩa tiêu xài vô độ lên ngôi. Giữa thời đại của chủ nghĩa tiêu dùng lên ngôi, có càng nhiều vật chất ngoài thân càng thiếu thốn trong tâm hồn. Chẳng biết tìm ở đâu sự an lạc, quay lại viết đôi dòng để nhắc mình tiếp tục sống một đời cần kiệm.
Mời bạn đọc thêm:
Cuộc Đời Phân Tầng
Lớp Học Làm Người Lớn
Nhận Diện Chính Mình
Trung lưu hụt hơi trong cuộc chiến tài chính - Nhu cầu hôm nay hay Tương lai ngày sau?
Xinh và Thông Minh
Ý kiến bạn đọc
Bài viết xem nhiều
-

Sẽ Gầy Là Gì? Giải Mã Mật Ngữ Kín Đáo Của Gen Z Giữa Cõi Mạng
-

Trung thủy hay chung thủy từ nào đúng chính tả? Vì sao nhiều người viết sai?
-

Viết chặt chẽ hay chặt chẻ mới đúng chính tả? Mẹo phân biệt nhanh
-

Xuất Sắc Hay Suất Xắc? Khi Con Chữ Tìm Đúng Chỗ Đứng Của Mình
-

Chân trâu hay trân châu từ nào viết đúng chính tả trong tiếng Việt?
-

Xẻ gỗ hay sẻ gỗ đúng chính tả? Cách phân biệt xẻ và sẻ
-

Nhân vô thập toàn là gì? Hiểu đúng về câu nói hay của người xưa
-

Đẹp đẻ hay đẹp đẽ cách viết nào đúng chính tả tiếng Việt?
-

Dạt dào hay rạt rào từ nào mới đúng chính tả tiếng Việt?
-

Viết trẻ trung hay trẻ chung mới đúng? Mẹo phân biệt trung và chung
-

Phong cách sáng tác của Tố Hữu: Chất thơ Trữ tình, chính trị








