Tổng hợp các đoạn Nghị luận xã hội 200 chữ đặc sắc
Bên cạnh nghị luận văn học thì nghị luận xã hội cũng đóng vai trò vô cùng quan trọng trong bài thi của các bạn học sinh. Hiện nay, dù nhiều trường đã cho học sinh làm quen với dạng bài nghị luận xã hội, nhưng vẫn có trường yêu cầu thực hiện dưới dạng đoạn nghị luận xã hội 200 chữ. Bởi vậy, trong bài viết này Trạm Văn đã tổng hợp những đoạn nghị luận xã hội 200 chữ tiêu biểu để gửi đến các bạn. Hãy cùng Trạm Văn tham khảo và áp dụng khi cần bạn nhé!
1. Ý kiến của Đoàn Lê Công Huy: “Nếu không có lửa làm sao thành mùa xuân”
Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: “Một năm khởi đầu từ mùa xuân, một đời khởi đầu từ tuổi trẻ. Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội”. Vậy để mỗi mùa xuân của đất nước tràn đầy nhựa sống thì mỗi người trẻ cần phải chuẩn bị cho mình điều gì là quan trọng nhất? Nhà văn Đoàn Lê Công Huy trong “Thắp mình để sang xuân” đã khẳng định: “Nếu không có lửa làm sao thành mùa xuân”. Từ “lửa” và từ “mùa xuân” trong cách dùng của tác giả được hiểu theo nghĩa chuyển. Đó là cách nói đến ý chí, khát vọng, nhiệt huyết của mỗi người để cùng đóng góp tạo nên mùa xuân của đất nước. Với cách nói hình tượng này tác giả kêu gọi mỗi người cần phải cố gắng, nỗ lực, cống hiến hết mình. Bởi đó chính là ý nghĩa của cuộc sống, ý nghĩa tồn tại của mỗi người. Thông điệp mà tác giả đưa ra là hoàn toàn đúng đắn bởi vì mỗi người sinh ra trong cuộc đời ngoài nhu cầu ăn, mặc, ngủ,… tối thiểu như muôn loài khác thì con người còn hơn các loại khác ở ý chí, khát vọng và khả năng sáng tạo, nhu cầu hưởng thụ, nhu cầu khẳng định mình. Chính vì vậy con người luôn trăn trở đi tìm ý nghĩa của sự sống. Trả lời câu hỏi cho sự tồn tại của mình là cách con người thắp lên, khơi lên ngọn lửa của sự sống. Tuy nhiên mỗi người chỉ là một ngọn lửa nhỏ bé thì sẽ yếu ớt, không đủ sức toả sáng mà cần phải có sự hợp sức, sự góp lửa truyền lửa mới có thể tạo thành một bó đuốc lớn và cháy mãi… Để thắp lửa và giữ lửa cho mình, mỗi người đặc biệt các bạn trẻ phải thấy được ý thức trách nhiệm của mình với cuộc đời, tích cực tạo dựng cho mình nền tảng sức khoẻ, tri thức, cùng với kĩ năng sống cần thiết. Mỗi con người sinh ra không phải ai cũng có những năng lực xuất chúng, điều quan trọng là mỗi người luôn ý thức phát huy trách nhiệm của mình một cách tích cực nhất. Giống như câu thơ của nhà thơ Nguyễn Sĩ Đại: “Người vá trời lấp bể/ Kẻ đắp luỹ xây thành/ Ta chỉ là chiếc lá/ Việc của mình là xanh”.
2. Suy nghĩ của em về giới hạn của bản thân
Thomas Carlyle từng nói: “ Hãy đi xa tới hết tầm mắt của mình; khi bạn tới đó, bạn sẽ nhìn được xa hơn nữa.” - câu nói của ông cho chúng ta một suy ngẫm: liệu con người có một giới hạn nhất định? Để bàn luận về một vấn đề, trước tiên ta phải hiểu nó. Giới hạn của bản thân có thể xem là vùng an toàn mà chúng ta đặt ra. Nó không có một mức độ hay con số cụ thể vì khả năng của mỗi người là khác nhau nhưng nhìn chung, vùng an toàn ấy là một tấm khiên bảo vệ ta khỏi những điều xa lạ, khôn lường trong cuộc sống. Nếu ta ở sau tấm khiến ấy có lẽ cuộc sống của chúng ta sẽ bớt đi lo âu, bớt đi những thách thức không đoán trước nhưng nó chắc hẳn sẽ rất nhàm chán khi mỗi ngày của ta là một chuyến đi trên con đường vô tận không có ngã rẽ. Có người chấp nhận điều đó, có người bỏ đi tấm khiên mà họ giữ bấy lâu nay, sẵn sàng đối mặt với khó khăn, bất trắc khi bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Đó là lúc họ đột phá, vượt qua giới hạn của chính mình, trưởng thành hơn. Như câu chuyện về đại bàng tập bay: nếu chú chim non cứ ở mãi trong tổ ( vùng an toàn của chú) thì chú đại bàng ấy sẽ không thể sải cánh trên bầu trời rộng lớn. Chỉ khi đại bàng con vượt qua nỗi sợ, vượt qua giới hạn của nó, chú chim ấy sẽ sải cánh trên trời xanh cao vút. Con người chúng ta cũng thế, nếu ở mãi trong giới hạn mà bản thân đặt ra, ta sẽ không bao giờ khai phá hết tiềm năng của mình. Tuy nhiên, không phải lúc nào ta cũng có thể chịu trách nhiệm với kết quả khi vượt khỏi vùng an toàn cả. Có những “cái kết” đem lại dư chấn quá lớn mà ta không thể gánh hết. Vì thế mà chúng ta cần có một mục tiêu, một kế hoạch cụ thể để giảm bớt rủi ro cũng như có một tâm thế sẵn sàng đón nhận thử thách khi vượt qua chính mình. Ngoài ra, ta cũng cần học hỏi, trải nghiệm để có thể bứt phá trở thành phiên bản tốt hơn của bản thân. Bởi lẽ “ Cuộc sống không có giới hạn, chỉ trừ những giới hạn do bạn tạo ra.” - Les Brown.
Gia Hân - Học sinh lớp Luyện viết NLXH cô Ngọc Anh
3. Những lời nói dối đẹp đẽ trong cuộc sống
Nhân loại bao đời nay vẫn luôn tôn vinh sự thật. Nói dối là tội lỗi, là xấu xa. Thế nhưng lại có một ngày dành riêng cho những lời nói dối (1/4)! Phải chăng bên cạnh những lời nói dối tội lỗi, vẫn có những lời nói dối vô hại, lời nói dối đẹp đẽ. Lời nói dối đẹp đẽ có thể hiểu là lời nói sai sự thật nhưng có mục đích tốt đẹp. Nhưng tại sao con người phải nói những lời nói dối đẹp đẽ? Điều này phụ thuộc vào hoàn cảnh và mục đích của người nói muốn tốt cho người nghe. Một em bé có thể nói một cách hồn nhiên dễ thương: mẹ là người đẹp nhất. Để nhường cho bốn đứa con ăn mỗi đứa một góc bánh chưng đêm giao thừa, mẹ đã nói với con: mẹ ăn rồi, mẹ ăn góc thứ năm… Khi bạn nhận ra những lời nói dối đẹp đẽ tức là bạn nhận ra người nói có một tấm lòng vàng. Đúng như A. France từng nói: “Một người chưa biết nói những lời nói dối đẹp đẽ thì người đó không bao giờ biết đến thế giới chân thực”. Không chỉ vậy, lời nói dối đẹp đẽ đôi khi như một thứ gia vị, mang đến cho cuộc sống chút men say, chút ngất ngây để quên đi những mỏi mệt, tẻ nhạt của cuộc sống hàng ngày. Để có lời nói dối đẹp đẽ đôi khi cần cả lòng dũng cảm, sự bao dung của người nói với người nghe. Tuy nhiên, khi thực hiện lời nói dối đẹp đẽ cần có sự cân nhắc cẩn trọng, không phải lúc nào hiệu quả của nó cũng như mục đích của người nói mà có thể ngược lại là rất nguy hiểm. “Người ta có ba năm học nói nhưng ba mươi năm để học im lặng” vì thế mỗi người càng cần phải có bản lĩnh và kinh nghiệm ứng xử sao cho phù hợp để tránh xảy ra những điều đáng tiếc.
4. Niềm tin của tuổi trẻ
Tôi rất thích một câu nói của Oprah Winfrey: “Bạn không trở thành điều bạn muốn, bạn trở thành điều bạn tin tưởng”. Chính niềm tin là thứ đã giúp bạn chạm đến ước mơ. Trong những năm tháng tuổi trẻ này, niềm tin vào chính mình giúp tôi có thêm động lực sống, dũng cảm tiến bước. Niềm tin vào chính mình là tin vào khả năng của mình, tin vào điều mình có thể làm được, không từ bỏ trước khó khăn và thử thách, mình có khả năng thay đổi tình hình. Có niềm tin khi đối diện với khó khăn chúng ta sẽ không dễ dàng gục ngã. Khi ấy, niềm tin vào chính mình tiếp thêm động lực cho ta. Tin vào chính mình còn là khả năng dựa vào bản thân mà dấn bước. Tuổi trẻ chúng ta có những việc không dám làm vì sợ mắc sai lầm. Và rồi ta trông đợi đến sự giúp đỡ của người khác, nhưng mãi không có ai thì đến lúc ta phải biết tin, biết dựa vào chính mình mà thực hiện. Bởi khi biết tin vào mình, dựa vào tự thân mà hành động thì cho dù cuộc sống có thay đổi ra sao, chúng ta vẫn có thể chủ động ứng phó được, không dễ dàng gục ngã, thất bại. Tôi nhớ đến Marilyn King, người phụ nữ chạy nhanh nhất hành tinh, ba lần giành huy chương vàng Olympic 1960. Cô ấy từng bị chấn thương nặng trước khi tham dự Olympic nhưng nhờ luôn tin rằng mình có thể hồi phục, có đủ khả năng tham dự nên cô đã thực sự trở lại đường đua và thành công ngoài sự tưởng tượng của tất cả mọi người. Cô ấy đã tin vào chính mình để có thể chạm đến vinh quang. Tôi tin chúng ta cũng sẽ làm được như vậy. Trong hiện thực đời sống, bạn sẽ phải gặp muôn vàn khó khăn. Tuy nhiên, bạn hãy dũng cảm đối diện, tự tin với tư duy tích cực, sống thật thoải mái với ước mơ của mình và tôi mong bạn nhớ rằng: “Bạn phải tin vào khả năng. Bạn phải tin rằng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn hôm nay. Và đây là điều quan trọng. Hãy tin vào chính mình.” (Jim Rohn)
Thúy Vân - Học sinh lớp Luyện viết NLXH cô Ngọc Anh
5. Bàn Về Hạnh phúc
Dalai Lama từng khẳng định: “Mục đích của cuộc đời chúng ta là hạnh phúc”. Đúng thế, chúng ta luôn khao khát hạnh phúc từng ngày. Hạnh phúc là một trạng thái cảm xúc có được khi ta được thoả mãn một nhu cầu, mong muốn, khi ta đạt được thành công. Cuộc sống hiện đại bề bộn và đầy áp lực, những giá trị cuộc sống cũng vì thế mà bị đảo lộn và nhầm lẫn. Người ta có vô số quan niệm về hạnh phúc. Hạnh phúc là cuộc sống đủ đầy về vật chất. Nhưng thực ra đó chỉ là hạnh phúc đơn giản và nhất thời, Hạnh phúc chính là sự hoà hợp, sẻ chia, thấu hiểu về tình cảm, quyền lợi, trách nhiệm giữa cá nhân với những người xung quanh. Đối với tôi hạnh phúc chỉ đơn giản là được cùng gia đình quây quần bên mâm cơm nóng chiều chủ nhật, là kỳ nghỉ cả gia đình về quê thăm ông bà, là được cùng bạn bè đạp xe nghêu ngao phố phường, “chém gió” thả phanh trên trời dưới biển trong một quán ăn vặt ưa thích, là được nhìn thấy nụ cười thật tươi trên khuôn mặt mẹ. Hạnh phúc luôn luôn bên ta trong mọi khoảnh khắc:
“Vậy đừng nói cuộc đời tẻ nhạt nhé em
Tuổi 18 còn khờ khạo lắm
Đừng tô vẽ một chân trời xa toàn màu hồng thắm
Hạnh phúc vẹn nguyên giữa cuộc đời thường”.
Chẳng khó để ta thấy được hạnh phúc mỗi ngày. Bắt đầu từ việc yêu thương, trân trọng, lắng nghe chính mình, kết nối, chia sẻ với người thân yêu của mình một cách trân thành. Khi ấy hạnh phúc sẽ đâm chồi. Tôi xin mượn lời giáo sư Ngô Bảo Châu trong một bài phát biểu: để thành đạt và hạnh phúc thì chỉ có một bí quyết giản dị là: Hãy luôn yêu cuộc sống này!
6. Những điều cá nhân phải làm để “trở nên lớn”
“Chúng ta sinh ra để làm gì?” ắt hẳn đây chính là câu hỏi mà ai trong chúng ta cũng từng tự hỏi chính mình. Mỗi người chúng ta đều có sứ mệnh của riêng mình, mỗi chúng ta là những “con cá bé” ở đại dương mênh mông xanh thẳm kia. Chẳng ai mãi mong mình vô hình như ánh đuốc trước gió. Chúng ta thật sự đã đến lúc suy nghĩ về những điều phải làm để “trở nên lớn”. Phải chăng đó là sự phát triển chỉ về ngoại hình mỗi con người? “Trở nên lớn” là lúc hoàn thiện bản thân từng ngày, phát triển tích cực, chín chắn hơn cả về tư duy lẫn cách hành xử, thậm chí là cách sinh hoạt, học tập,… Chúng ta không thể cho phép bản thân được nhỏ bé trong tư duy chỉ vì chẳng ai ép buộc. Đúng là cuộc đời này chẳng gì là quy chuẩn, thế nhưng nếu so sánh bản thân ở phiên bản trí tuệ và hình ảnh lóng ngóng, kém hiểu hiết ắt hẳn có sự khác biệt lớn. Trở nên lớn hơn không chỉ giúp bản thân mình ngày càng hiểu biết, thông thái và luôn giữ mình ở trạng thái linh hoạt, trưởng thành mà còn khiến bản thân trở nên “đắt giá” hơn bao giờ hết. Đó là chìa khóa của bước đầu thành công, mọi người dần sẽ xem trọng mình hơn hết, từng lời bản thân nói ra sẽ rất trọng lượng. “Người thành công sẽ không bao giờ phí hoài từng giây phút, khoảnh khắc nào”, rõ là điều này đúng. Chúng ta không nên dành chút thời gian quý giá cho sự cợt nhả hay ỷ lại vào mọi thứ xung quanh. Chúng ta cần dành thời gian nâng cấp chính mình, học thêm nhiều lĩnh vực mới để trở nên hiểu biết sâu rộng hơn. Chúng ta không nên cho phép bản thân được là loài cá bé nhỏ chờ ngày được “nuốt chửng”, hãy tự tin và tập làm quen với thử thách, tập cho bản thân sống có nề nếp và nỗ lực. Người mẫu Phương Oanh - top 13 Vietnam Next Top Model 2017, người từng nhận nhiều chê bai khi cô bước đầu chập chững vào ngành trình diễn thời trang. Thế nhưng ở hiện tại, những thành tích, dấu ấn nơi xứ người, sàn diễn Quốc tế, cô chính là một trong số những cái tên làm rạng danh “Việt Nam”. Sẽ không một ai không vấp ngã hay nhận phải những lời khen từ đầu mà thành công cả, đó chính là quá trình tôi luyện và vươn tầm để khẳng định chính mình. Vậy nên “trở nên lớn” chẳng hề dễ như chúng ta thường nói, nhưng không hẳn cứ chín chắn, cứng nhắc trong tư duy là đúng đắn. Đôi khi đó còn là sự linh hoạt, mềm rắn đúng lúc, trở nên vô tư, thoải mái chút ít sẽ khiến bản thân có khoảng nghỉ phù hợp. Cũng nên bài trừ tư duy, những cá nhân luôn “coi trời bằng vung”, xem chuyện nỗ lực là không cần thiết, luôn không khiến bản thân mình “lớn”. Chúng ta chưa từng là người lớn, nhưng người lớn đã từng trẻ con, từng trải qua thời kì tuổi đôi mươi, thế nên hãy trân trọng khoảng thời gian này mà phấn đấu, cho phép bản thân “trở nên lớn” có chọn lọc và thật đúng đắn.
7. Hành trình tìm lại chính mình
“Chúng ta đều có hai lần được sống, lần thứ nhất là khi sinh ra và lần thứ hai là lúc chúng ta tìm ra được bản thân mình”. Thật vậy! Càng trưởng thành, câu nói ấy càng khiến tôi phải băn khoăn rằng: “Mình là ai? Mình đang làm gì giữa sự đời này?”… Giữa những bộn bề của cuộc sống thường nhật, có bao nhiêu người trong chúng ta thực sự được sống trọn vẹn “hai lần” đấy hay chỉ đơn giản là đang “cố” sống cho quãng thời gian đời mình? Rồi tất cả những điều ấy đã vô tình đưa chúng ta vào một cuộc tìm kiếm, đó là cuộc tìm kiếm “chính bản thân mình” nhưng “hành trình tìm kiếm chính mình là hành trình gian nan nhất”. “Gian nan”, bởi vì cuộc sống là một chuỗi những khó khăn thử thách, với nhiều chướng ngại vật chắn lối ta đi yêu cầu ta phải luôn chuẩn bị tâm thế mạnh mẽ đồng thời phải có sức bền, nỗ lực, quyết tâm và hơn cả là trí tuệ vững vàng cùng một trái tim mạnh mẽ để vượt qua! Vậy tại sao chúng ta lại phải tìm kiếm bản thân? Vì tìm kiếm bản thân là lúc chúng ta khám phá, có nhận thức và hiểu hơn về sự kì diệu của mình, biết được mình cần gì muốn gì để phát triển nó. Đó là một cuộc tìm kiếm không hồi kết bởi lẽ thực tình cuộc sống không có giới hạn, giới hạn sinh ra là để phá bỏ và rồi ngày nào ấy những kỳ tích này cũng sẽ bị thay thế bởi những kỳ tích khác. Chúng ta có thể nhỏ bé trước vũ trụ bao la nhưng không hề nhỏ bé trước cuộc đời rộng lớn bởi chúng ta có tâm hồn và trí tuệ tuyệt vời. Nhưng ta chỉ không nhỏ bé khi có ít nhất một đam mê cháy bỏng trong tim, hay một ước mơ để theo đuổi đến cùng. Giống như hoa hậu chuyển giới Hương Giang, trước khi tỏa sáng như ngày hôm nay cô đã mất 20 năm vất vả trong hành trình tìm kiếm bản thân trong thân xác của một giới tính không phải mình hay như “Kình ngư” Nguyễn Hồng Lợi từng bị cụt cả hai chân, mất một bên tay phải, là một nạn nhân của chất độc màu da cam trước khi đến với “đường đua xanh”,… Điều quan trọng ở đây không không quan trọng hành trình ấy như nào chông gai hay thuận buồm xuôi gió mà là bản lĩnh và cách chúng ta đón nhận nó như nào. “ Chúng ta không thể chọn chiến trường chiến đấu nhưng có thể chọn tâm thế khi ra trận”, quan trọng là ta biết mình đang đứng ở vị trí nào để tiến lên: “người thành công là người biết lấy những khuyết điểm làm bàn đạp để ta tiến lên”. Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, hành trình ấy lại càng khó khăn hơn bao giờ hết bởi cuộc sống xô bồ, bởi những bon chen, hối hả, khiến con người ta dễ đánh mất mình. Và cũng có những người với lối sống thụ động luôn sống kí sinh vào người khác mong muốn hưởng thụ cuộc sống bình yên mà chưa một lần muốn xách ba lô đi lên chuyến hành trình tìm kiếm bản thân ấy mặc cho cuộc đời cứ trôi. Dẫu biết hành trình ấy gian nan đấy, vất vả đấy nhưng nếu bạn không tìm chính mình thì bạn sẽ mãi mãi đơn độc, mất phương hướng như con tàu ma lênh đênh ngoài biển cả bao la. Cuộc sống rất ngắn ngủi và nó chỉ đến với ta có một lần vậy nên hãy sống sao để khi về già bạn luôn mỉm cười và tự hào vì mình có một thời thanh xuân tỏa sáng hết mình như thế
Xuân Xuân - Học sinh lớp Luyện viết NLXH cô Ngọc Anh
Tham khảo những bài viết liên quan:
Nghị luận xã hội: Thuyết phục người khác từ bỏ một thói quen
Nghị luận xã hội: Thuyết phục người trẻ từ bỏ thói quen thức khuya
Nghị luận xã hội: Làm giàu trí tuệ của bản thân
Nghị luận xã hội: Trải nghiệm thực tế hay trí tưởng tượng?
Ý kiến bạn đọc
Bài viết xem nhiều
-

Sẽ Gầy Là Gì? Giải Mã Mật Ngữ Kín Đáo Của Gen Z Giữa Cõi Mạng
-

Trung thủy hay chung thủy từ nào đúng chính tả? Vì sao nhiều người viết sai?
-

Viết chặt chẽ hay chặt chẻ mới đúng chính tả? Mẹo phân biệt nhanh
-

Xuất Sắc Hay Suất Xắc? Khi Con Chữ Tìm Đúng Chỗ Đứng Của Mình
-

Chân trâu hay trân châu từ nào viết đúng chính tả trong tiếng Việt?
-

Xẻ gỗ hay sẻ gỗ đúng chính tả? Cách phân biệt xẻ và sẻ
-

Nhân vô thập toàn là gì? Hiểu đúng về câu nói hay của người xưa
-

Đẹp đẻ hay đẹp đẽ cách viết nào đúng chính tả tiếng Việt?
-

Dạt dào hay rạt rào từ nào mới đúng chính tả tiếng Việt?
-

Viết trẻ trung hay trẻ chung mới đúng? Mẹo phân biệt trung và chung
-

Phong cách sáng tác của Tố Hữu: Chất thơ Trữ tình, chính trị
