Nghị luận xã hội: Sức mạnh của sự đoàn kết, của tình yêu thương
Trong quá trình luyện đề Nghị luận xã hội, một cách để cải thiện diễn đạt và nâng cao tư duy là học hỏi những bài viết mẫu. Hôm nay, hãy cùng Thích Văn học gợi mở một vài ý tưởng qua đề Nghị luận xã hội về sự đoàn kết, tình yêu thương nhé!
Đề bài: Hãy viết bài văn nghị luận trình bày suy nghĩ của em về thông điệp được gợi ra từ câu nói: “Chúng ta đều là những thiên thần chỉ có một cánh, và chúng ta phải ôm lấy lẫn nhau để học bay” - Kahlil Gibran.
Bài làm
Hai hòn đá mới đánh được lửa, triệu giọt nước mới thành đại dương. Vạn vật kết nối nhau, nhân sinh kết nối nhau, tất cả cùng hòa điệu mới làm nên điều vĩ đại. Dường như “chúng ta đều là những thiên thần chỉ có một cánh, và chúng ta phải ôm lấy lẫn nhau để học bay” (Kahlil Gibran)
Nhân sinh luôn mơ hồ nghĩ rằng, tất thảy việc lớn nên tự dựa vào sức mình, dựa vào ý chí và tâm huyết của chính mình. Điều ấy vốn không sai, nhưng dường như lại thiếu sự trông rộng khi chúng ta chỉ đơn độc lúc một mình và chúng ta mạnh mẽ hơn khi ở cùng nhau. Nhận thức về việc chúng ta là “những thiên thần chỉ có một cánh” nghĩa là nhìn nhận được sự bé nhỏ, khả năng hạn hữu của mỗi người ở khía cạnh nào đấy. Không ai sinh ra vốn đã hoàn hảo và cũng chẳng ai có thể tự nhận mình đã trọn vẹn, đủ đầy. Bởi vậy, chúng ta phải “ôm lấy lẫn nhau để học cách bay”, sát cánh cùng nhau để san bớt những gian truân mà đời đưa đến, che chở nhau mỗi lúc ta cần thêm sức mạnh. Sự đùm bọc, tương trợ và mối thâm tình trong quan hệ giữa người với người ấy sẽ hóa sức mạnh của nhiều cá nhân nhỏ bé trở thành điều lớn lao hơn. Như vậy, với câu nói ngắn gọn, giàu tính hình tượng, Kahlil Gibran đã nhắn nhủ con người thông điệp về giá trị của tình đoàn kết, của sự đồng tâm hiệp lực. Đấy chính là bệ đỡ đưa con người ta vươn xa hơn trên chặng đường mà mình đi, đồng thời đó còn là lí tưởng sống cao đẹp của muôn người.
Gương mặt của đời sống vốn là những khó khăn muôn trùng, những tai ương rình rập luôn chực chờ ập tới đời sống của mỗi con người. Có những thách thức vốn vượt quá sức chịu đựng của một cá thể nhỏ bé, yếu ớt; họ bất lực và dường như có thể buông xuôi, ngã gục hoàn toàn. Khi ấy “chúng ta phải ôm lấy lẫn nhau để học bay”. Sức mạnh tập thể sẽ là chỗ dựa vững chắc vực dậy ý chí, sinh lực và nguồn sống trong mỗi cá nhân. Sức mạnh ấy khiến họ tin yêu hơn vào cơ hội đổi thay và sự vươn mình khỏi những bất hạnh. Chưa bao giờ, con người cảm thấy an toàn đến thế khi xung quanh họ đều là những “thiên thần một cánh” sẵn sàng nâng đỡ “thiên thần một cánh” khác. Ấy là cảm giác ấm áp, là niềm biết ơn cuộc đời của biết bao bệnh nhân khi được cứu vớt từ bóng đêm u tối của căn bệnh giày xéo. Với phép nhiệm màu của tình thương và lòng đồng cảm, cô bé Hải An đã tình nguyện hiến giác mạc của bản thân sau khi trở về cõi hư vô. Bé nói: “Con muốn những bộ phận này vẫn sống trên cơ thể người khác…”. Một thiên sứ đã cất cao đôi cánh bay về với trời, nhưng lại để lại muôn vàn thiên sứ khác cho cuộc đời này. Đôi khi, việc “ôm lấy nhau” sẽ khiến chúng ta “bay lên” theo một cách khác. Chúng ta không hẳn sẽ lớn mạnh hơn, đạt được nhiều thành tựu hơn, nhưng chúng ta sẽ vô hình hóa kiếp sống hạn hữu này và biến nó thành một đời sống bất tử.
Không chỉ vậy, chúng ta không phải là Robinson sống trên đảo hoang, chúng ta vốn tồn tại trong một cộng đồng, một tập thể lớn mạnh. Tại đó, xã hội sẽ luôn có những nhiệm vụ, những nhu cầu cấp bách cần tới sự đồng lòng của các cá nhân. Việc “ôm lấy nhau” vì thế sẽ trở thành động lực cho mỗi quốc gia gầy dựng sự lớn mạnh, phát triển và tiến tới văn minh. Từ thời dựng nước và giữ nước, ông cha ta đã coi trọng tinh thần đoàn kết, đồng lòng, chung sức, nhân dân “quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”, phật tử “cởi áo cà sa khoác chiến bào”. Đến nay, ta vẫn có thể chứng kiến hàng ngàn đôi mắt ngấn lệ, hàng ngàn trái tim yêu thương quyên góp, ủng hộ cho đồng bào trong cơn bão Yagi. Có thể thấy rằng, chỉ có sức mạnh nội sinh của một tập thể, sự kết nối của các giai tầng trong xã hội và truyền thống văn hóa được hun đúc qua hàng ngàn năm mới có thể làm nên những điều vĩ đại đến thế. Một dân tộc mà tại đó mỗi cá nhân chỉ sống trong vỏ bọc của chủ nghĩa vị kỉ thì chẳng khác nào dân tộc ấy đã lụi tàn.
Có thể thấy, việc “ôm lấy nhau để học bay” đã thể hiện sức mạnh to lớn của tình thương, và sự vĩ đại của lòng bác ái. Nhưng đồng thời “ôm lấy nhau” còn là cách để con người cùng cộng hưởng tiếng nói của trí tuệ. Trong một xã hội nhanh nhạy và phát triển vượt bậc như hiện nay, khả năng hướng những thành tựu cá nhân tới mục tiêu của tổ chức là động lực cho phép những người bình thường đạt được những kết quả phi thường. Tập hợp “những thiên thần chỉ có một cánh” sẽ là nguồn động viên, khích lệ cho trí tưởng tượng và óc sáng tạo của con người tự do vẫy vùng. Cái đầu của một người chỉ cho ra một vài ý tưởng, nhưng cái đầu của muôn người lại cho ra vô số kiến giải. Từng góc nhìn, từng câu hỏi gợi mở… đều trở thành nhân tố giúp con người giải phóng tư duy, chạm tới những vùng trời mới. Việc “bay” giờ đây đã hóa thành sự thăng hoa của trí óc. Làm thế nào để Isaac Newton trở thành nhà khoa học vĩ đại của loài người? Bản thân ông cho rằng: “Tôi nhìn được xa hơn bởi tôi đứng trên vai những người khổng lồ”. Và Murphy cũng nhấn mạnh: “Đằng sau mỗi thiên tài là một đội nhóm” .
Dường như chúng ta chưa từng thôi nghĩ về việc “ôm lấy nhau để bay”, bởi con người luôn cần có nhau. Việc “ôm lấy nhau” đôi khi chỉ đơn thuần đến từ những hành động bình dị, giản đơn như việc tâm tình, chở che, sẵn sàng lắng nghe tiếng lòng của nhau. Nó đến từ ý thức quan tâm, hướng ánh nhìn của mình tới thân phận và hoàn cảnh của người khác. Hãy mở lòng nhiều hơn, mở lòng để yêu thương và mở lòng nhận lấy tình thương trên thế gian này. Nhận thức được việc mình chỉ có “một cánh” và con người luôn cần một cánh còn lại, bản thân ta phải tự dẹp bỏ cái tôi ích kỉ, hạn hẹp của chính mình. “Kẻ mạnh không phải là kẻ dẫm lên vai người khác để thỏa mãn lòng ích kỷ. Kẻ mạnh chính là kẻ giúp đỡ người khác trên đôi vai mình” (Nam Cao)
Thế nhưng, vì “chúng ta đều là những thiên thần chỉ có một cánh” nên chúng ta cũng cần tự dựa vào sức mình, tin tưởng và nội lực ẩn sâu bên trong và sẵn sàng chấp nhận những khuyết thiếu nhất định. Đến một lúc nào đó, khi chúng ta đủ lớn mạnh, ta hoàn toàn có thể tự tạo ra chiếc cánh thứ hai của chính bản thân. Và hơn hết, không nhất thiết phải là thiên thần một cánh ta mới cần “ôm lấy nhau để bay”. Ngay cả khi con người không cùng chung hoàn cảnh, chung số phận, ngay cả khi con người đã có một đời sống an yên, hạnh phúc hơn kẻ khác, họ vẫn cần “ôm lấy nhau” và sưởi ấm cho nhau.
Vì lẽ nào mà nhân sinh luôn dành cái nhìn mến yêu, thân tình đối với những thiên thần dẫu họ chỉ có “một cánh”? Vì lẽ nào mà dẫu mang đầy thiếu sót, họ vẫn muốn trở thành “thiên thần” của một ai đó? Dường như cảm giác hạnh phúc, mãn nguyện khi được chở che và ôm ấp đã khiến cho đời sống của một “thiên thần” trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết.
Tham khảo những bài viết liên quan:
Nghị luận xã hội: Sự tự do của con người
Nghị luận xã hội: Lối sống tự chủ của người trẻ
Nghị luận xã hội: Niềm tin vào giá trị của bản thân
Tổng hợp các đoạn văn Nghị luận xã hội 200 chữ đặc sắc (Phần 2)
Ý kiến bạn đọc
Bài viết xem nhiều
-

Phân tích truyện ngắn Lặng Lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long
-
100+ bài thơ chúc Tết hay, ngắn gọn và ý nghĩa nhất 2026
-

Phong cách sáng tác của Tố Hữu: Chất thơ Trữ tình, chính trị
-
Viết bài văn thuyết minh về tác phẩm Chí Phèo lớp 11
-

Những bài văn nlxh đạt giải quốc gia pdf
-
Top 20 Viết đoạn văn thể hiện tình cảm, cảm xúc về một câu chuyện lớp 5 (điểm cao)
-
Mở bài chung nghị luận xã hội cho mọi đề hay nhất (35+ mẫu)
-

Tổng hợp các tác phẩm Nguyễn Trãi hay tiêu biểu
-
Tác giả Nguyễn Du - Cuộc đời, Sự nghiệp, Phong cách sáng tác
-
Top 30 Viết bài văn nghị luận phân tích một tác phẩm văn học lớp 9 (học sinh giỏi)
-
Top 50 bài văn nghị luận về một vấn đề xã hội (hay nhất)





