👋 - Đây đây đây, tay Xám ở đây, wooho chào bạn, chào bạn! ~ Ngày hôm nay của bạn như thế nào? Gần đây có nỗi sợ nào lơ lửng trên đầu bạn không? Nếu câu trả lời là “có” thì yes, bài viết này là cho bạn! Nếu câu trả lời là “không” thì cũng đừng vội đi, hãy nán lại đây cùng Xám, nghe thử ca khúc phía dưới đã rồi hẵng đi :)))
Well, về bài viết này: thì đây là chủ đề mà mình ấp ủ từ lâu, chính xác là Xám được truyền cảm hứng viết từ sau khi xem phim The Princess Diaries nhưng giờ mới cảm thấy tới lúc để “cook”.
Disclaimer: Bài viết là mớ suy nghĩ của bạn Xám 20 tuổi với vốn trải nghiệm sống ít ỏi, thưa độc giả!
Trước khi đọc bài thì như thường lệ Xám gửi bạn bài nhạc của tuần - hay lắm! Nghe bài này, tớ nghĩ hẳn là Calum Scott cũng hơi “sợ” :)) nhưng có lẽ vì quá yêu nên anh mới có thể can đảm tới mức ngọt ngào thế này:
“I'd pull down the moon, I'd go to spaceTo the end of the universe, I wouldn't hesitateJust to make you see that you've got all of meAnd you're my world”
Hồi xưa, với Xám, người dũng cảm là người không bao giờ sợ hãi gì cả. Ví dụ như kim tiêm đâm vào tay rồi nhưng mặt vẫn tỉnh bơ, không khóc, không run, nếu được hỏi sợ không mà trả lời “không sợ” là can đảm rồi. Và tớ cũng ngưỡng mộ những siêu anh hùng trong phim nữa, những người luôn bình tĩnh đối mặt với mọi tình huống nguy hiểm, đơn giản vì họ“không biết SỢ LÀ GÌ?”.
Nhưng rồi càng lớn, mình mới nhận ra rằng, ầu hóa ra can đảm không đơn giản như Xám nghĩ đâu! Nó không phải là việc không hề cảm thấy sợ hãi mà là việc có dám đối mặt với nỗi sợ ấy và hành động hay không.
✍️ Trong bộ phim mình nhắc tới ở đầu bài viết, ở bức thư gửi con gái Amelia - the princess, bố của cô đã nhắn nhủ rằng:
“Courage is not the absence of fear, but rather the judgment that something else is more important than fear. The brave may not live forever, but the cautious do not live at all. From now on you'll be traveling the road between who you think you are and who you can be. The key is to allow yourself to make the journey”
Tạm dịch: “Lòng can đảm không phải là không sợ hãi, mà là phán đoán rằng có điều gì đó quan trọng hơn nỗi sợ hãi. Người dũng cảm có thể không sống mãi, nhưng người luôn thận trọng thì chẳng bao giờ thực sự sống. Từ giờ, con sẽ đi trên con đường giữa con người “con nghĩ mình là” và con người “con có thể trở thành”. Điều quan trọng là hãy cho phép bản thân con bắt đầu hành trình đó."
Và dưới đây là những gì Xám nghĩ và học được từ những dòng thư đó…
Xám nghĩ, mỗi người lại có cách đo lường và hình dung sự “can đảm” khác nhau, giống như nhắc về “thành công” vậy. Đôi khi, tớ thấy chỉ cần vượt qua một nỗi sợ hãi nhỏ nhặt trong cuộc sống hằng ngày cũng là một biểu hiện của lòng “dũng cảm” rồi vì chúng mình nhận ra có điều gì đó quan trọng hơn phía sau mà dám hành động.
Đó có thể là những mục tiêu, những giá trị những lý tưởng hoặc đơn giản chỉ là ta nhận ra có thứ gì đó LỚN HƠN nỗi sợ để ta làm, ta “just do it” thôi.
Thứ gì đó đủ lớn tới mức ta sẵn sàng “forget everything and run”
“Run” mà Xám nhắc tới ở đây không phải là chạy khỏi nỗi sợ mà là chạy thẳng vào nỗi sợ ấy.
Giả sử như nửa đêm, bạn buồn đi tiểu. Mặc dù sợ gián, sợ chuột, sợ là vừa bước ra tới cửa phòng thì có cái bóng đen đen lù lù trước mặt, sợ là quay lưng ra đằng sau sẽ có con ma nào đó đứng nhìn mình. Nhưng rõ ràng bạn biết nếu không tè là sẽ hư thận, là có nguy cơ tè ra giường và nếu có cố nằm đến sáng thì cũng sẽ vì sự khó chịu khi nhịn tiểu mà không ngủ được.
Xám thì Xám không có nhịn được và mình cũng từng trong hoàn cảnh này nhiều lần. Mình biết sức khỏe của mình quan trọng hơn những nỗi sợ kia, nên mình đã dám kéo chăn ra, bước chân xuống giường, chạy một mạch vào nhà tắm.
Và thứ gì đó cũng đủ lớn tới mức ta sẵn sàng “face everything and rise”.
Xám nhận ra, những lần mà mình dám bước ra khỏi vùng an toàn đều là những lần mình sợ. Đúng rồi, mình có sợ, nhưng mình vẫn làm, vừa làm vừa tự vấn:
“Nỗi sợ có thể ngăn mình học được gì? Nỗi sợ này có đang kìm hãm sự phát triển của mình không?
Nếu cứ không làm gì và chờ đợi tương lai tốt đẹp sẽ tới thì có bớt sợ đi không?
Cơ hội này có thể giúp gì để tiến gần hơn đến mục tiêu của mình không?”
Trước hết, cần phải hiểu: có nỗi sợ là hoàn toàn bình thường và chúng ta ai cũng thích cảm giác an toàn, cảm giác sung sướng không phải mảy may suy nghĩ tới những thứ nguy hiểm tiềm tàng có tấn công mình bất cứ lúc nào. Và bước đầu tiên để vượt qua nỗi sợ này là hiểu rõ bản chất của nó.
Bạn sợ điều gì? Tại sao bạn lại sợ? Nỗi sợ đó có nguy hiểm tới mình không nên thực hiện không? Cơ sở là gì?
Như hồi cấp 3, mình từng rất sợ thuyết trình. Xám không dám nghĩ đến cảnh mình sẽ đứng trước 40 người và ai cùng hướng mắt đến mình. Xám sợ rằng: nếu mình không làm tốt mình sẽ bị đánh giá, nếu mình nói lắp bắp thì trông sẽ rất buồn cười và nếu mình đứng trên đó kiểu gì cũng có người chỉ trỏ vì ngoại hình… và mình nghĩ rất nhiều. Nhưng mình cũng hiểu nếu mình không chịu thuyết trình thì mình sẽ thiệt đầu tiên và nếu mình thuyết trình thì mình cũng là người được lợi đầu tiên.
Thiệt ở đây là mình có nguy cơ thiếu một kỹ năng mềm và mình sẽ mãi là một đứa nhút nhát, thảm hại. Được ở đây là mình có cơ hội hiểu ra đứng trước đám đông không quá sợ như mình từng nghĩ, phong thái, body language phải ra làm sao? thuyết trình thế nào để người nghe hiểu và nắm được ý chính mà mình muốn truyền tải?
Tự so sánh, Xám nhận ra: mình ĐƯỢC > THIỆT. Căn cứ nỗi sợ chỉ là việc mình quá ưng cái không gian nhỏ bé của vùng an toàn mà thôi. Okay, không nghĩ nhiều nữa, làm! Điều này đánh dấu cột mốc lần đầu thuyết trình của mình là do mình xung phong chứ không phải được gọi tên =))
Thực ra, đây cũng là câu chuyện rất bình thường về việc “can đảm để bước ra khỏi vùng an toàn” trên trải nghiệm của chính Xám, nhưng mình tin là bạn cũng đã có cho mình vài hình mẫu người thành công khi nhắc tới cái này nhỉ?
Với Xám thì mình nghĩ tới câu chuyện “đôi bàn tay” về Bác Hồ.
2. “the brave may not live forever, but the cautious do not live at all”
“Người dũng cảm có thể không sống mãi, nhưng người luôn thận trọng thì chẳng bao giờ thực sự sống”.
Khoảng cách giữa “who you THINK you ” (bạn nghĩ bạn là) với “who you CAN BE” (bạn có thể trở thành) có lẽ cũng là chính khoảng cách giữa 2 quyết định DÁM làm hay KHÔNG DÁM làm. Do chúng ta thường có những giới hạn do chính mình đặt ra về khả năng và tiềm năng của bản thân, và cuối cùng là ta lại chẳng thực sự sống.
Và dĩ nhiên là để trở thành phiên bản tiến bộ hơn của chính mình, chúng mình cần cho phép bản thân trải nghiệm và học hỏi từ cả thành tựu và vấp ngã.
Và khi “dám” chấp nhận rủi ro cũng là lúc đón nhận sự “tự do”
Trước hết là sự tự do của tâm trí, tự do khỏi những suy nghĩ tiêu cực từ nỗi sợ. Sau là sự tự do của việc khám phá giới hạn bản thân, khám phá tiềm năng, cho phép bản thân được trải nghiệm - “allow yourself to make the journey”
Thử tưởng tượng, nếu ngày mai không tới, chẳng phải đợi tới 23h59’ mà ngay bây giờ thôi, mình đã có những hối tiếc rồi. Điều khiến mình hối tiếc trước khi ra đi chính là những hối tiếc từ việc chưa thực sự sống - sống cái cách mà mình muốn, tiếc vì có nhiều việc mình chưa làm, tiếc vì còn có nhiều cơ hội mà mình chưa nắm lấy ~ chứ mình cũng chẳng nghĩ nhiều về những cái mình đã làm.
Điều vô tri nhưng cũng can đảm mà Xám có thể nghĩ tới ở hiện tại có lẽ là trải nghiệm tỏ tình crush. Một trải nghiệm mà Xám nghĩ không phải ai cũng có.
Dù nguy cơ bị từ chối lên tới 99%, mình vẫn tỏ tình, vẫn dám nói rằng “tôi thích bạn”. Được nói ra tiếng lòng, mình thấy nhẹ nhàng. Mình nói ra không phải là để mong cầu có một mối quan hệ với crush mà đơn giản là để bạn ấy biết được có người thích bạn ấy, tự hào về bạn ấy và vui vẻ khi thấy bạn ấy.
Và nói ra cũng là để mình sẽ không nghĩ về bạn ấy nữa, test bạn khác =)))
Thế thôi! Bài tuần này đã quá dài. Xám nghĩ nếu mình viết thêm sẽ rất có thể khiến bạn cảm thấy mình đang nói đạo lý. Lúc viết bài này mình cũng hơi sợ điều đó, và mình cũng đang hơi thấy điều đó 😂
Mong rằng bài viết này có thể gửi tới bạn một chút động lực nào đó để bắt tay vào hành động mấy thứ mà bạn mong muốn làm từ lâu nhưng còn sợ. Xám cũng mong rằng mình sẽ can đảm hơn!
Mong gặp lại bạn tuần sau nhaaa!
Ý kiến bạn đọc
Bài viết xem nhiều
-

Sẽ Gầy Là Gì? Giải Mã Mật Ngữ Kín Đáo Của Gen Z Giữa Cõi Mạng
-

Trung thủy hay chung thủy từ nào đúng chính tả? Vì sao nhiều người viết sai?
-

Viết chặt chẽ hay chặt chẻ mới đúng chính tả? Mẹo phân biệt nhanh
-

Xuất Sắc Hay Suất Xắc? Khi Con Chữ Tìm Đúng Chỗ Đứng Của Mình
-

Xẻ gỗ hay sẻ gỗ đúng chính tả? Cách phân biệt xẻ và sẻ
-

Chân trâu hay trân châu từ nào viết đúng chính tả trong tiếng Việt?
-

Nhân vô thập toàn là gì? Hiểu đúng về câu nói hay của người xưa
-

Đẹp đẻ hay đẹp đẽ cách viết nào đúng chính tả tiếng Việt?
-

Dạt dào hay rạt rào từ nào mới đúng chính tả tiếng Việt?
-

Viết trẻ trung hay trẻ chung mới đúng? Mẹo phân biệt trung và chung
-

Phong cách sáng tác của Tố Hữu: Chất thơ Trữ tình, chính trị




