Giáo dục
Nội dung triển khai đóng vai bé Thu kể lại chuyện Chiếc lược ngà cần tập trung vào cảm xúc và góc nhìn của nhân vật Thu. Dàn ý của dạng bài này có bố cục 3 phần, tương tự như dàn ý phân tích nhân vật bé thu trong chiếc lược ngà. Cụ thể:
Nội dung mở bài bao gồm giới thiệu về nhân vật bé Thu và kể lại tóm tắt về chuyện chiếc lược ngà.
Để triển khai thân bài đóng vai bé Thu kể lại chuyện Chiếc lược ngà, bạn cần đảm bảo viết đầy đủ những dấu mốc quan trọng trong truyện. Thông qua đó, diễn biến cảm xúc của nhân vật bé Thu cũng được khắc họa một cách sâu sắc hơn.
Nỗi niềm của bé Thu
Cao trào khi bị cha đánh
Khi nhận ra cũng là lúc phải chia xa
Nghe tin ông Sáu qua đời và nhận chiếc lược do ông làm
Đối với kết bài dàn ý đóng vai nhân vật bé thu kể lại chuyện Chiếc lược ngà, bạn có thể triển khai những ý như sau:
Sau khi nắm được những ý chính để triển khai dàn ý đóng vai bé Thu kể lại chuyện chiếc lược ngà, bạn có thể tham khảo những bài viết sau:
Mỗi khi cầm chiếc lược ngà, tôi lại nhớ về những kỷ niệm đặc biệt với ba. Đó là món quà duy nhất ba tặng tôi và là một nguồn cảm hứng không ngừng về tình cảm gia đình và tình yêu quê hương, đất nước.
Tôi là Thu, sống gần dòng sông Cửu Long - dòng sông chứng kiến những ngày tháng tôi mong ngóng bóng dáng người cha nơi chiến trường. Từ khi còn nhỏ, ba đã rời đi tham gia kháng chiến ở miền Đông. Khi tôi lên tám, ba trở về nhưng gương mặt hằn sâu những vết sẹo chiến tranh khiến tôi bỡ ngỡ. Tôi đứng sững lại, trái tim đập thình thịch. Người đàn ông ấy là ai? Có phải ba tôi không? Sự ngây thơ và sợ hãi đã khiến tôi hành động thiếu suy nghĩ, làm tổn thương người ba yêu quý.
Trong một bữa ăn, ba gắp cho tôi miếng trứng cá lớn nhất. Nhưng tôi, trong cơn bướng bỉnh, đã hất tay ra, khiến ba vô cùng thất vọng. Khi nhận ra mình đã sai, trái tim tôi như bị dao cắt. Những lời nói cay nghiệt lúc đó cứ ám ảnh tôi không thôi. Khi nhận ra sự thật cũng đã quá muộn, ba đã rời xa tôi mãi mãi.
Khi mọi người vây quanh ba, lòng tôi nặng trĩu và chỉ biết ngồi ở góc nhà. Giọng nói ấm áp của ba chợt vang lên, tôi không thể kìm nén được nữa, bật khóc và chạy đến ôm chầm lấy ba. Tôi ngập ngừng nói: "Ba... con muốn một chiếc lược ngà", rồi vội vàng chào tạm biệt, sợ rằng nếu nhìn lâu hơn, những giọt nước mắt sẽ không kìm được nữa. Cuối năm 1958, tin ba hy sinh tới, niềm đau mất ba đã thôi thúc tôi phải sống có ích hơn. Tôi muốn trở thành một giao liên để góp phần và công cuộc giải phóng đất nước. Nhận chiếc lược ngà từ tay người đồng đội của ba, tôi như thấy bóng dáng ba ngày nào còn hiện hữu.
Nhìn dòng chữ trên chiếc lược "Yêu nhớ tặng Thu con của ba", tôi như nghe thấy tiếng thì thầm yêu thương. Chiếc lược ngà là sợi dây liên kết tôi với ba, giúp tôi cảm thấy an lòng và mạnh mẽ hơn.
Dòng sông Cửu Long chứng kiến những ngày tháng tôi và mẹ nương tựa vào nhau chờ đợi cha trở về. Trong buổi chiều yên bình bên dòng sông, tiếng cười nói của tôi và đám bạn chợt bị cắt ngang khi tôi thấy bóng dáng chiếc xuồng tiến gần về nơi tôi đang sinh sống. Khi quay đầu lại, tôi thấy một người đàn ông lạ lẫm với vết sẹo lớn trên mặt đang tiến về phía tôi. Người đàn ông ấy gọi tên tôi, giọng nói khàn đặc nhưng vẫn chứa đựng sự trìu mến. Tôi ngạc nhiên nhìn ông, trái tim đập thình thịch. Mặc dù bác Ba khẳng định đó chính là ba tôi nhưng tôi vẫn không thể tin vào mắt mình. Sự khác biệt quá lớn giữa người đàn ông trước mặt và hình ảnh người cha trong ký ức khiến tôi sợ hãi và bật khóc, gọi mẹ. Mẹ tôi nhẹ nhàng khuyên tôi gọi ba nhưng tôi vẫn nhất quyết không chịu. Dù đói bụng đến mức nào, tôi cũng không chịu gọi ông là ba.
Tính tình tôi vốn ngang bướng, lại thêm sự sợ hãi và hoài nghi, nên khi ông ấy đưa thức ăn cho tôi, tôi đã vô tình hất tay ra. Không ngờ ông lại đánh tôi, nước mắt tôi lưng tròng, nhưng tôi cố gắng kìm nén. Không thể chịu đựng được nữa, tôi bỏ chạy ra sông và bơi qua bên nhà bà ngoại. Nương tựa vào lòng bà, tôi kể lại mọi chuyện. Bà nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng và hỏi tại sao tôi lại không nhận ra ba. Lúc đó, tôi mới nhận ra mình đã sai lầm như thế nào nhưng đã quá muộn màng. Cả nhà đang tấp nập chuẩn bị tiễn ba đi, tôi chỉ dám đứng từ xa nhìn ba, lòng tràn đầy hối hận.
Khi ba quay lại, nhìn thấy tôi đứng đó, đôi mắt ông ánh lên niềm vui và sự xúc động. Tôi chạy thật nhanh đến bên ba, ôm chặt lấy ông và gọi to: "Ba!". Tiếng gọi ấy như giải tỏa hết mọi nỗi buồn, hối hận trong lòng tôi. Lời hứa về chiếc lược ngà của ba trở thành nỗi ám ảnh trong lòng tôi. Khi nhận được chiếc lược từ tay bác Ba, tôi như chết lặng. Chiếc lược ngà ấy như một vật kỷ niệm thiêng liêng và trở thành minh chứng cho tình yêu thương bao la của ba dành cho tôi.
Gặp lại bác Ba - người đồng đội của ba tôi, tôi như vỡ òa khi nhận được chiếc lược ngà - món quà mà ba đã dành bao tâm huyết làm tặng tôi. Chiếc lược ấy là công sức miệt mài của cha tôi trong nhiều tháng trên chiến trường và cũng là minh chứng cho tình yêu bao la của ba dành cho con. Nước mắt tôi tuôn rơi khi nhớ lại những khoảnh khắc đã qua, ân hận vì đã không nhận ra ba trong lần ông về thăm nhà.
Lần đầu gặp lại ba, tôi đã vô cùng kinh hãi khi nhìn thấy gương mặt sạm đen cùng vết sẹo lớn của người đàn ông ấy. Tiếng gọi “Thu! Con!” vang lên liên tục nhưng tôi không thể nhận ra người ba trong những bức ảnh mà mẹ thường hay khoe. Trong tâm trí tôi lúc đó, ba chỉ là một người xa lạ, đáng sợ. Dù mẹ đã cố gắng thuyết phục, tôi vẫn một mực từ chối và đã phải chịu trận vì sự cứng đầu của mình. Cuối cùng, tôi đã chạy đến nhà bà ngoại để tìm kiếm sự an ủi.
Lời bà ngoại nói như một lời cảnh tỉnh. Tôi nhận ra mình đã vô tình làm tổn thương ba. Tình yêu thương dành cho ba trỗi dậy mãnh liệt, tôi hối hận vô cùng. Khi chứng kiến ba ra đi, tôi mới cảm thấy xót xa đến nhường nào. Những giọt nước mắt lăn dài trên má, tôi ôm chặt lấy ba và gọi tên ba thật lớn. Lời hứa mua lược của ba trở thành một nỗi ám ảnh trong lòng tôi.
Câu chuyện của tôi có lẽ sẽ nhắc nhở nhiều người về giá trị của gia đình. Hãy luôn dành cho những người thân yêu của mình tình yêu thương chân thành nhất. Đừng để đến khi mất đi mới nhận ra những điều quý giá đã vụt qua.
Tôi ân hận vô cùng vì đã không nhận ra ba khi còn có cơ hội. Giờ đây, chỉ còn lại những tiếc nuối và sự day dứt trong lòng.
Từ nhỏ, tôi đã lớn lên với mẹ và thiếu vắng sự người cha trong gia đình. Mẹ thường kể về ba với những câu chuyện đầy màu sắc, về một người đàn ông điển trai, hiền lành. Tôi luôn mong mỏi được gặp ba, để được ôm ba thật chặt và nghe ba kể chuyện.
Một hôm, khi đang chơi dưới gốc cây xoài cùng bạn bè như bao ngày, tôi thấy bóng dáng một người đàn ông tiến lại gần và gọi:
Hình ảnh người đàn ông lạ mặt với vết sẹo dài trên má đột ngột xuất hiện trước mặt khiến tôi sợ hãi đến mức tê liệt. Chân tôi như bị đóng băng, không thể di chuyển. Tôi chỉ biết quay đầu bỏ chạy và lao vào nhà. Mẹ tôi chạy theo, vừa gọi tên tôi vừa giải thích rằng đó chính là ba.
Sự quan tâm của ông ấy khiến tôi cảm thấy ngột ngạt và khó chịu. Tôi đã không kiềm chế được bản thân và nói những lời thiếu lễ độ:
Ông ấy nhìn tôi với vẻ buồn bã, nhưng tôi chỉ muốn kết thúc bữa ăn thật nhanh. Cảm giác như có một người lạ mặt đột ngột đến và hoà nhập cùng hai mẹ con tôi. Tôi nói trổng khi muốn cha giúp đỡ:
Bữa cơm hôm đó, cha cố tình gắp cái trứng cá để vào chén tôi nhưng bản thân lại hất văng chúng ra khỏi mâm. Ông đánh vào mông tôi và đứng dậy quát:
Tôi cúi xuống và tìm đường sang nhà bà ngoại. Ngoại kể cha tôi bị thương lúc chiến đấu với giặc, khuôn mặt đã không còn được nguyên vẹn như xưa. Điều này khiến tôi chột dạ và cảm thấy có lỗi. Ngày mai, cha tôi lại lên đường, nghĩ đến mà lòng tôi nặng trĩu và chỉ biết đứng nhìn từ xa. Trong những giây phút chia ly cuối cùng, tôi không thể kìm nén cảm xúc được nữa mà chạy ra ôm cha và xin một chiếc lược.
Chiến tranh đã khiến gia đình tôi ly tán và khiến tôi không được gặp cha thêm lần nào nữa. Chiếc lược ngà là vật kỷ niệm thiêng liêng duy nhất mà tôi còn giữ lại được của cha.
Khi triển khai bài đóng vai bé Thu kể lại chuyện Chiếc lược ngà, bạn nên lưu ý về những dấu mốc thể hiện diễn biến cảm xúc của nhân vật đối với người cha ở chiến trường sau nhiều năm trở về thăm con gái. Cuối cùng, đoạn kết có thể tóm gọn cảm xúc mà bé Thu dành cho người cha của mình cũng như sự tàn khốc của chiến tranh.
Ý kiến bạn đọc
Bài viết xem nhiều
-

Phân tích truyện ngắn Lặng Lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long
-

Xuất Sắc Hay Suất Xắc? Khi Con Chữ Tìm Đúng Chỗ Đứng Của Mình
-

Tổng hợp những bài thơ tình Xuân Diệu lãng mạn nhất – Vũ trụ yêu thương trong thi ca
-

Phong cách sáng tác của Tố Hữu: Chất thơ Trữ tình, chính trị
-
100+ bài thơ chúc Tết hay, ngắn gọn và ý nghĩa nhất 2026
-

Phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù
-
Viết bài văn thuyết minh về tác phẩm Chí Phèo lớp 11
-
Mở bài chung nghị luận xã hội cho mọi đề hay nhất (35+ mẫu)
-
Top 20 Viết đoạn văn thể hiện tình cảm, cảm xúc về một câu chuyện lớp 5 (điểm cao)
-

Những bài văn nlxh đạt giải quốc gia pdf
-

Tổng hợp các tác phẩm Nguyễn Trãi hay tiêu biểu
