Thơ tiếng Nghệ: Ngày mùa
Thứ hai - 16/09/2019 08:28
Nắng chi hả họng, hả mồm
Gió nam nỏ chộ, gió nồm ở mô?
Rứa mà ngay nớ nhọn khu
Đồng ni, rọng nọ mần ngu cạ người.
Gió nam nỏ chộ, gió nồm ở mô?
Rứa mà ngay nớ nhọn khu
Đồng ni, rọng nọ mần ngu cạ người.
Gắt chung, cấy đổi một thời
Cá, dam, ốc, hến trửa trời chói chang
Đến dừ khắp chốn lang thang
Vận đưng nhớ mại nắng vàng chốn quê!
Bắt đầu bỏ xứ mần thuê
Mới chộ khâm phục cấy nghề bần nông
Áo thì cúc có, cúc không
Quần cột chạc chuối, rách mông...chuyện thường
Chưn đất gánh ló trên đường,
Trốc trần đội nắng kiên cường...nỏ chi
Vai sần tróc vảy, tróc vi
Bùn lầy ngập gúi vẫn đi thẳng hàng.
Ga gáy con nít mơ màng
Đạ nghe cạ nậy khắp làng kéo xe
Nửa sào chục quảy khoẻ re
Càng an đầy ắp lại về tuốt trưa.
Con phăn, cha đạp say sưa
Mệ vô mở vại vắt dưa, bốc cà
Ông cào dôm phụ cho bà
Mình thằng út nhỏ nhứt nhà rụ rơm.
Quần bùn chạng háng ăn cơm
Đằng đông có sấm, đậy mươn, ra cào
Đứa nhỏ, thằng nậy cầm sào
Mệ vơ chủi trện mồm gào chạy mưa.
Nhà bên đưng ngủ say sưa
Bựt dậy nòi vọi răng chưa kêu mình
Có ả gắt tận Vụng Đình
Chạy như ma đuổi, điền kinh nỏ bằng.
Xúc xong... mủng ném, cào quăng
Đưa mồm lên chưởi tại răng rứa trời
Xương cha hấn cứ lừa người
Mưa thì mưa té, động rồi doạ choa.
Mấy ông trong nói vọi ra
Đụng giây ả nựa, rứa là nháo nhao
Mai mốt ẻ xổ vô tau
Ướt cho mi ướt, bựa sau cho bò.
Rồi cụng gặp bựa mưa to
Ló hần mọc mộng lại lo "canh trời"
Gắt về mô kịp nắng phơi
Đạ phị đi cấy nựa rồi, nhọn khu.
Cá, dam, ốc, hến trửa trời chói chang
Đến dừ khắp chốn lang thang
Vận đưng nhớ mại nắng vàng chốn quê!
Bắt đầu bỏ xứ mần thuê
Mới chộ khâm phục cấy nghề bần nông
Áo thì cúc có, cúc không
Quần cột chạc chuối, rách mông...chuyện thường
Chưn đất gánh ló trên đường,
Trốc trần đội nắng kiên cường...nỏ chi
Vai sần tróc vảy, tróc vi
Bùn lầy ngập gúi vẫn đi thẳng hàng.
Ga gáy con nít mơ màng
Đạ nghe cạ nậy khắp làng kéo xe
Nửa sào chục quảy khoẻ re
Càng an đầy ắp lại về tuốt trưa.
Con phăn, cha đạp say sưa
Mệ vô mở vại vắt dưa, bốc cà
Ông cào dôm phụ cho bà
Mình thằng út nhỏ nhứt nhà rụ rơm.
Quần bùn chạng háng ăn cơm
Đằng đông có sấm, đậy mươn, ra cào
Đứa nhỏ, thằng nậy cầm sào
Mệ vơ chủi trện mồm gào chạy mưa.
Nhà bên đưng ngủ say sưa
Bựt dậy nòi vọi răng chưa kêu mình
Có ả gắt tận Vụng Đình
Chạy như ma đuổi, điền kinh nỏ bằng.
Xúc xong... mủng ném, cào quăng
Đưa mồm lên chưởi tại răng rứa trời
Xương cha hấn cứ lừa người
Mưa thì mưa té, động rồi doạ choa.
Mấy ông trong nói vọi ra
Đụng giây ả nựa, rứa là nháo nhao
Mai mốt ẻ xổ vô tau
Ướt cho mi ướt, bựa sau cho bò.
Rồi cụng gặp bựa mưa to
Ló hần mọc mộng lại lo "canh trời"
Gắt về mô kịp nắng phơi
Đạ phị đi cấy nựa rồi, nhọn khu.
Tags: thơ tiếng nghệ, phan quang phóng
Ý kiến bạn đọc
Bài viết xem nhiều
-

Sẽ Gầy Là Gì? Giải Mã Mật Ngữ Kín Đáo Của Gen Z Giữa Cõi Mạng
-

Trung thủy hay chung thủy từ nào đúng chính tả? Vì sao nhiều người viết sai?
-

Tập san là gì? Khái niệm & cách phân biệt với tạp chí
-

Viết chặt chẽ hay chặt chẻ mới đúng chính tả? Mẹo phân biệt nhanh
-

Chân trâu hay trân châu từ nào viết đúng chính tả trong tiếng Việt?
-

Bế quan tỏa cảng là gì? Giải thích ý nghĩa, nguồn gốc chi tiết
-

Xuất Sắc Hay Suất Xắc? Khi Con Chữ Tìm Đúng Chỗ Đứng Của Mình
-

Xẻ gỗ hay sẻ gỗ đúng chính tả? Cách phân biệt xẻ và sẻ
-

True Node là gì? Ý nghĩa từ A-Z trong chiêm tinh học
-

Nhân vô thập toàn là gì? Hiểu đúng về câu nói hay của người xưa
-

Đẹp đẻ hay đẹp đẽ cách viết nào đúng chính tả tiếng Việt?













