Top 9 bài thơ về hưu hay nhất năm 2022

Thứ tư - 14/09/2022 21:15

9 bài thơ về hưu hay nhất mà Nghệ ngữ giới thiệu sau đây chính là những tâm sự, trải nghiệm của các tác giả. Hy vọng rằng những dòng thơ này sẽ hữu ích với những ai đã và sắp về nghỉ hưu.

bài thơ về hưu hay nhất

 

1. Về hưu rồi chả việc gì phải vội - tác giả Nguyễn Mỹ Mậu


Đã nghỉ hưu rồi thì
Không việc gì phải vội
Khỏe đi chơi rong ruổi
Mệt nằm nghỉ ngơi thôi

Cứ ra biển hụp bơi
Leo đồi chơi khi khỏe
Xem như mình đang trẻ
Cứ ăn khỏe nói to

Chơ mà khoản cặp bồ
Nếu vướng vô... là mệt
Có chi... bồ bòn hết 
Đến lúc chết trắng tay

Luôn phải nhớ điều này
Tiền, Quyền hay danh vọng
Tuổi này... đừng ôm mộng
Cứ thả lỏng tâm an

Nếu chơi thấy chán nhàm
Nuôi đàn ngan, đàn vịt
Muốn ăn bắt làm thịt
Ăn hết ít... đãi làng

Việc đừng quá đa mang
Quàng vô thân mà khổ
Con làm gì... mặc nó
Đừng có cản ngăn con

Không buộc ai trả ơn
Không oán hờn thù hận
Sống vô tư đơn giản
Cứ thong thả, an nhàn

Việc xã hội... đừng bàn
Việc quan tham... kệ họ
Đừng nghĩ suy.. phẫn nộ
Rồi tổn thọ mình thôi

Cứ vui vẻ yêu đời
Cứ đi chơi thoải mái
Phải chi tiền đừng ngại
Biết còn lại mấy hơi

Răng khỏe xương cứ xơi
Yếu răng thời ninh cháo
Mắt sáng thì đọc báo
Mắt kém kính đeo vào

Chăm thể dục thể thao
Chọn môn nào phù hợp
Cho cứng xương khỏe khớp
Thua lớp trẻ sao đâu

Không tính chuyện làm giàu
Để cái đầu ngơi nghỉ
Không chi ly từng tí
Không vướng bận việc gì

Bạn rủ thì cứ đi
Chẳng việc gì từ chối
Đừng sáng trưa chiều tối
Bận bịu với cháu con

Sức khỏe phải bảo tồn
Luyện ăn ngon, ngủ kỹ
Bệnh tật sẽ giảm đi
Định kỳ đi khám nhé

Con người ta nhỏ bé
Giữa vũ trụ bao la
Sống luôn giữ thuận hòa
Chết làm ma... thanh thản

 

2. Bài thơ về hưu hay của bác Nguyễn Quế


Ước mơ "về hưu "cuối đời 
Quay về"lam lũ" cái thời vườn ao
Rời xa phố thị đèn sao
Một căn nhà nhỏ dậu rào thô sơ

Vườn rau xanh mượt non tơ
Bữa ăn đạm bạc đơn sơ nhẹ nhàng 
Không cần mỹ vĩ cao sang
Ông Bà song lão "Chàng ràng Em Anh"
 
Nhà tre mái lợp bằng tranh
Rau thơm một luống liếp mành xung quanh 
Theo mùa gối vụ rau xanh
Nhiều mà dư dả để dành cháu con

Vịt gà nuôi dăm ba con
Lối vào hoa nở nụ non đón chờ 
Ao nhỏ cá tép lượn lờ 
Làm vườn ôn lại tuổi thơ đong đầy 

Yêu đời thi họa trời mây 
Tăng gia lao động mỗi ngày niềm vui
Người thân quen cứ tới lui
Mâm cơm đam bạc ngọt bùi sẻ chia

Tuổi già bỏ lại phố kia
Nhường cho lớp trẻ ta về Bà ơi
Mảnh vườn giúp mình thảnh thơi
Ước mơ sống lại cái thời mộng mơ

 

3. Về hưu không phải về già - tác giả Lã  Hữu Hùng


Về hưu không phải về già
Hưu - Xong bổn phận của ta với đời
Về già là sắp hết hơi
Chỉ chờ các cụ "ngỏ lời" là... bay !

Hưu mà bụ bẫm quá hay
Là còn mạnh khỏe tháng ngày tiêu dao
Hưu mà gầy yếu vêu vao
Hao tiền tốn của, tiền vào nước ra

Cho nên đừng để hưu già
Chưa hưu đã hắt là ta hỏng người
Khi ta  sống ở trên đời
Về hưu khoẻ mạnh là trời thương ta

Giữ cho trí tuệ không già
Máy móc không hỏng đời ta còn dài
Hồi Xuân, ta cứ lai rai
Thích gì sướng nấy chẳng ai ngăn mình

Giàu thì đi khắp hành tinh
Không giàu đi khắp...nhà mình thế thôi
Giỡn con, nựng cháu cho vui
Tụ tập bè bạn nếm mùi... trẻ trâu

Về hưu chẳng mong làm giàu
Nhưng nếu chán cảnh chơi lâu mau già
Xem tay mình liệu có hoa
Kiếm màu, kiếm giấy về nhà... vẽ voi

Thích làm ca sĩ dễ thôi 
Ka-ra đàn đúm cùng ngồi nghêu ngao 
Quậy cho tới bến chẳng sao 
Miễn là thích cứ...nhích vào Ô kê 

Hoặc là thỉnh thoảng về quê
Tìm về cái tuổi cập kê ngày nào
Ôn thời con nít tắm ao
Đỉa tung tăng lội chích vào cả... mông

Tụ tập nhau lại đông đông
Thả cho đàn nghé chạy rông cả ngày
Có yêu ai cũng nói ngay 
Kẻo sau lại hối có ngày ôm đi

Muốn kinh doanh chẳng khó gì
Nhưng phải cẩn thận không thì rủi ro
Làm ăn phải đắn phải đo 
Phải tính, phải toán ôm lo đầy mình

Nhớ giữ cho đẹp, cho xinh
Bo-đì đừng để của mình vêu vao
Nhan sắc mà để hư hao
Máy móc mà hỏng đụng vào khó thay

Ta khỏe con cháu phúc dày
Ta yếu chúng nó lo ngày lo đêm
Về hưu cứ phải êm đềm
Cho đời lãng mạn, đón thêm Xuân về

 

4. Thơ về hưu của bác Phan Văn Nhung


Về hưu ai cũng thế thôi 
Khi còn công tác mỗi người khác nhau 
Về hưu thong thả đi câu 
Được có nhiều cá thêm chầu rượu bia 

Trời mưa chỉ biết ngủ khì 
Cơm canh vợ nấu có gì lạ đâu 
Về hưu tiền có trong bâu 
Vô tư mua sắm nhu cầu xong ngay 

Về hưu đừng tham cấy cày 
Cũng đừng tham chuyện hàng ngày trời ơi
Đừng loạn ngôn bất mãn với đời 
Đừng nên đấu khẩu những lời chối tai 

Về hưu đừng cho mình tài
Đừng nên chọc gậy chuyên bài bánh xe 
Nên biết kẻ nói người nghe 
Dù rằng ai đó ghen chê mặc người 

Hưu rồi xin chớ lã lơi 
Đừng làm cán bộ ,để đời thong dong 
Nửa đời chỉ biết làm công 
Nay về làm tướng e chừng oai phong 

Loạn ngôn, hách dịch đừng mong 
Cũng đừng toan tính từng đồng chi tiêu 
Về hưu tuổi đã xế chiều 
Làm thơ xúc  cảm là điều nên ham 

Đôi khi có việc nên làm 
Trồng rau tự túc, lo toan vịt gà
Đừng ăn nhiều thịt đó nha 
Kiêng đường kiêng mỡ, trứng gà đồ chiên 

Kiêng khem đâu phải tiếc tiền 
Nhiều khi họ nói than phiền hưu hư
Về hưu sớm nắng chiều mưa 
Có khi lâm bệnh chả chừa một ai 

Về hưu đừng có bạc bài 
Chỉ vui cờ tướng khôi hài tốt đen 
Phòng thân tối lửa tắt đèn 
Phải lo chuẩn bị đồng tiền sẵn nghe 

Dù rằng ai đó ghen, chê
Mặc đời họ nói chả hề quan tâm 
Có mắt phải nhìn đúng  tầm 
Có tai phải biết khi cần thì nghe 

Xin đừng buôn chuyện dưa lê
Cái gì chưa rõ chả hề nói ra
Dẫu rằng đời lắm phong ba 
Về hưu phải biết tuổi ta xế chiều.

 

5. Bài thơ phận hưu nổi tiếng cộng đồng mạng của tác giả Nhật Tiến


Về hưu ngẫm lắm sự đời
Lên voi xuống chó mỗi người khác nhau.
Về hưu đi nhảy, đi câu
Tham quan, du lịch Tây, Tàu liên miên
Chẳng lo cơm áo, gạo tiền
Vô tư, thanh thản không phiền lụy ai
Đấy là HƯU TRÍ không sai
Nhưng mà thiên hạ mấy ai có nào?

Về hưu thậm thụt ra vào
"Buôn dưa", hóng chuyện tào lao vỉa hè
Rượu bia, cá độ, lô đề
Tối ngày "bám trụ" quán chè làm vui
 Loạn ngôn bất mãn với đời
Sẵn sàng "Đấu khẩu" buông lời khó nghe
Thích trò "Thọc gậy bánh xe"
Bà con hàng xóm cười chê: HƯU KHÙNG.
                              
 Về hưu nổi máu anh hùng
Xin làm cán bộ "Ba cùng" với dân
Nửa đời chỉ biết làm "Quân"
Nay về làm "Tướng" muôn phần oai phong
Dẹp chợ, cấm, phạt hàng rong
Bắt dân đóng góp từng đồng...vệ sinh
Làm việc để mất chữ tình
Vợ con mới bảo rằng mình: HƯU HÂM.

Về hưu lại nổi máu dâm
"Cưa sừng làm nghé" sưu tầm gái tơ
Về già mới học làm thơ
Đem tiền nuôi gái, ngẩn ngơ tối ngày
 Lưới tình càng mắc càng say
Thế nên mới gọi hưu này: HƯU DÊ.

Về hưu lại bỏ về quê
Trồng rau, cuốc đất, chăn dê, nuôi gà
 Kiêng đường, thịt, mỡ, trứng, da,
Bia, rượu, thuốc lá...đàn bà cũng kiêng
Kiêng ăn, kiêng cả tiêu tiền
Họ hàng, bè bạn than phiền: HƯU TU.

Về hưu làm việc lu bù
Kiếm tiền tiết kiệm từng xu, từng đồng
Hoặc làm thêm đỡ buồn lòng
Chuốc thêm vất vả long đong tối ngày
Mọi người bảo là đi cày
Cho nên mới gọi hưu này: HƯU TRÂU.

Về hưu chẳng dám đi đâu
Nấu cơm, đi chợ, nhặt rau, quét nhà
Chăm con, nuôi cháu, trông già
Kiêm luôn bảo vệ coi nhà, giữ xe
Thế nên bị gọi khó nghe
Ô SIN giá rẻ, làm thuê trong nhà
Về hưu nhưng vẫn chưa già
Phải về trước tuổi gọi là: HƯU NON.

Về hưu quyền chức không còn
Bổng lộc hết chẳng rút bòn được ai
Khi còn đương chức tác oai
Tham ô, hối lộ, tiêu xài của dân
Về già mất hết người thân
Đệ tử, thân tín cũng dần bỏ đi
Quyền cao chức trọng mà chi
"Hai năm mươi" cũng xanh rì cỏ thôi
Gặp dân không dám mở lời
Hội hè, đình đám mọi người tránh xa
Bán xe, bán đất, bán nhà
Bỏ quê trốn lủi gọi là: HƯU MA.

Về hưu chưa kịp dưỡng già
Đã coi bệnh viện như nhà của riêng
Bao nhiêu sở thích phải kiêng
Đái đường, huyết áp, bệnh tim, đại tràng
Loãng xương, tiền liệt, bàng quang...
Lương vừa mới lĩnh đã mang thuốc rồi
Cháu con mỗi đứa một nơi
Gọi là: HƯU HẮT cuối đời cô đơn

Trời sinh chữ Kém, chữ Hơn
Chữ Nhân, chữ Qủa, chữ Buồn, chữ Vui...
Đắng cay mới có ngọt bùi
Hết mưa nắng lại rợp trời mây bay
Đủ năm, đủ tuổi, đến ngày
Có ai tránh được kiếp này, PHẬN HƯU! 

 

6. Bài thơ về hưu thật rồi - tác giả Nguyễn Đình Nam


Về hưu là để dưỡng già 
Rượu cơm no đủ tà tà như ai
Một đời lao động liền tay
Nay làm việc vặt cho ngày chóng qua

Kẻ thì vui thú chim hoa
Người lo bươn chãi phương xa mỏi mòn
Còn than trách phận long đong
Anh thời thơ nhạc du dương mỹ miều

Về vườn cần bạn sớm chiều
Thường xuyên thăm hỏi là điều quan tâm
 Đừng nên thái quá bần thần
Những khi trái gió cơ hàn rã tay

Họ hàng ruột thịt có ngay?
Sao bằng người tốt quanh đây giúp mình
Bạn thân như ánh bình minh
Buồn vui chia sẻ đầy tình mến thương

Cho dù đi hết non sông
Dễ đâu được bạn hợp lòng mình đây
Xóm giềng kề cận tối ngày
Thường xuyên gặp gỡ bắt tay vui mừng

Thêm nhiều tri kỷ là ưng
Cuộc đời sương gió đã từng nếm qua
Về hưu quanh quẩn xóm ta
Lòng vui lại bật tiếng ca yêu đời.

 

7. Bài thơ về hưu hay của bác Hoàng Huy


Về hưu cũng mấy năm rồi
Dở - Hay đã trải qua tôi mấy dòng
Khi mới về ai cũng mong
Được nghĩ đúng nghĩa để lòng thảnh thơi

Nhưng rồi lại cái sự đời
Nhiều khi đeo bám lôi thôi khó lòng...
Trước hết đó là việc công
Dẫu hưu nhưng vẫn mác hồng Đảng viên

Cho nên đâu được an yên
Khi mà quyết định về liền việc giao...
Đ v không được thoái trào
Khi mà tổ chức tin giao cho mình !!!

Làm sao giữa lý với tình
Hài hoà trách nhiệm phân minh rõ ràng
Ai cũng không ( làm) hỏi ai mang?
Nhà mình đang sống ở làng (khối phố) đấy thôi !

"Tù và hàng tổng" rõ rồi
Nhưng tùy điều kiện tiến - lui mà thời ...
Giờ về nghĩ mong khoẻ thôi
Lương hưu cũng tạm đủ rồi - vừa xơi

Chức tước , tiền bạc cũng rồi
Phù du tất cả đấy thôi ham gì
Nhưng mà điều kiện nhiều khi
Muốn nghĩ chẳng được bởi vì ... trông ai ?

Nói ra thì lại rông dài
Nhiều nơi hoàn cảnh " chông gai " rối bời ...
Còn việc nhà cũng thế thôi !
Ai chẳng muốn khoẻ già rồi ham chi ?

Nhưng con cháu nó nhiều khi
Cần ông bà đó dễ gì làm ngơ ...
O sin điều kiện bây giờ
Có phải ( con cháu ) ai cũng đủ lo ví tiền

Thời buổi co vid đảo điên
Công việc không đủ lấy tiền đâu ra
Ô sin chuyên nghiệp dẫu là
Cũng đành(...) rồi cậy ông bà vậy thôi !

Vả lại các cụ dạy rồi
"Máu loảng...nước lã" đấy thôi vẫn là...
"Nhà mỗi cảnh, cây mỗi hoa"
Địa phương đây , đó khác xa đâu cùng...

Do vậy chẳng mẫu số chung
Tùy cảnh mà ứng theo cùng hợp duyên
Qua bài viết mấy lời thêm
Buồn , Vui trong cuộc nỗi niềm TÙY DUYÊN!

 

8. Thơ cảnh về hưu mấy bác quan tham - tác giả Từ Công Hải


Khi bác đương chức đương quyền
Xôn xao kẻ trước, người luồn cửa sau
Miệng bác nhả ngọc phun châu
Khiến cho bao kẻ rạp đầu dạ thưa

Đi về kẻ đón người đưa
Ốm đau quân lính sớm trưa chực chầu
Đúng sai bác phán một câu
Muôn người răm rắp dám đâu trái lời

Sau ngày bác về hưu rồi
Xót xa tiếc nuối cái thời chưa hưu
Ngồi nhìn biệt phủ đìu hiu
Không người lai vãng ra vào viếng thăm

Lời vàng ý ngọc bao năm
Nay lời bác nói như thằng dở hơi

Quyền hành khét tiếng một thời
Về hưu mới thấy cuộc đời xót xa
Đương thời lắm kẻ vào ra
Hết thời bác chẳng còn ma nào nhìn

Cha ôi! thế thái nhân tình
Sống sao để được nghĩa tình bền lâu ?
Xin đừng ráo máng, cạn tàu
Ăn cháo, đái bát làm giàu bất nhân

Bác giờ hạ cánh an toàn
Với dân bác vẫn quan tham một thời....

 

9. Khi ta nghỉ hưu 


Trăm năm trong cõi người ta 
Sáu mươi năm trước xem là bỏ đi 
Chẳng cần luyến tiếc làm gì 
Về hưu ta mới dậy thì tuổi Xuân

Tuổi này đã chín muôn phần
Phải lên kế hoạnh từ gần đến xa
Bấy giờ ta mới là ta
Đừng để cằn cỗi như là củi khô

Tuổi này còn cực còn lo
Muốn không chết sớm đừng so đo nhiều 
Công việc dang dở sớm chiều,
Chăm con chăm cháu liệu điều giảm đi

Bon chen chẳng để làm gì 
Chết không mang được sức thì giảm đô 
Sức khỏe đâu phải hàng bồ
Liệu mà gìn giữ chăm lo kẻo tàn

Đừng quá vất vả lo toan 
Tuổi già bệnh tật con ngoan khó chiều
Con cháu dù có mến yêu
Tự do hai tiếng chiều chiều ngồi ca

Đừng bám chúng nó về già
Cái tuổi khó chịu, cũng là khó ưa
Nếu có quà cáp chúng đưa 
Thì cứ việc nhận cho vừa lòng con

Dù ăn cũng chẳng được ngon
Tấm lòng hiếu thảo vẹn tròn mẹ cha
Tiền mà rủng rỉnh trong nhà
Đi chơi đâu đó gần xa sướng đời

Túi rỗng thì ở nhà chơi
Làm vườn rau sạch kiếm nơi đuổi gà
Để cho vui vẻ cửa nhà
Nuôi thêm mèo chó vào ra sum vầy

Rảnh thăm bè bạn đó đây
Ôn nghèo kể khổ cái ngày xa xưa
Ăn thì ít cũng vẫn thừa
Uống ly rượu nhạt cò cưa cả ngày

Muốn chém gió cứ vào phây
Có đầy chỗ để trồng cây làm nhà
Muốn yêu ai cũng nói ra
Ghét ai thì phải bỏ qua nhẹ đầu

Lúc trẻ hùng hục như trâu 
Về già phải kiếm nơi đâu vui vầy 
Tụ hội, lập nhóm cho hay
Tuổi thơ trước ít thì nay ta bù

Ôm rơm nặng bụng là ngu 
Vừa giảm tuổi thọ vừa u cái đầu
Mộng trăm tuổi chẳng được đâu
Thì ta cứ tính từng khâu vội gì.

>>> Xem thêm: Thơ người Nghệ: Về hưu


 

Tác giả bài viết: SƯU TẦM

Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

.
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây