Chồng dặn

Chủ nhật - 04/08/2019 09:53

Rứa là dừ, em mần vợ của anh
Là con du của Thanh Chương nắng lửa
Quê Nhút mình thì khi mô cụng rứa
Thiếu bạc tiền, chơ nỏ thiếu tình thương.

Em nỏ ngại ngần cuộc sống gió sương
Nỏ chê bai anh vụng về, mộc mạc
Nỏ hại nhà anh quê mùa, đạm bạc
Nỏ đòi hỏi anh phải ngon ngọt ngọ lời.

Vợ chồng sống chung mấy chục năm trời
Tránh răng được đôi ba lần va chạm
Một câu nói ra, thiếu nghị suy, vô cảm
Cụng dệ dàng để lại nhựng niềm đau.

Đàn ông Thanh Chương thế hệ trước đến sau
Khuyết điểm muôn đời, tính tình như thời tiết
Nóng nói oang oang rồi ngày mai quên hết
Biết rọ đó rồi, mà có sửa được mô.

Anh mong rằng em hiểu cấy thật, thô
Khi giựn chắc, em dịu dàng nhỏ nhẹ
Đừng chì chiết nói về cha, về mệ
Đừng buông lời ngang bướng được không em ?

Cụng lâu lâu anh quá chén một đêm
Vì bạn bè để anh say vài bựa
Biết em giựn, không vui đi chăng nựa
Đừng mần anh xấu hổ với người ta.

Thấu nghịa sinh thành với mệ, với cha
Tuổi đạ cao, hẳn nhiều người khó tính
Ai đúng, ai sai em cụng đừng cáu kỉnh
Nếu thương anh, mong em biết nhún nhường.

Anh chị em hay hàng xóm láng giềng
Phải sống mần răng để con hần học tập
Đừng chỉ vì, vài ba điều nhỏ nhặt
Mà cả đời mất đoàn kết, thương yêu.

Một bó rau, đọi cháo nó không nhiều
Em cho đi, sẹ có ngày nhận lại
Cha mệ hai bên, anh em nội ngoại
Ai trong đời không vấp váp, khó khăn.

Anh đi mô dù xa ngái, hay gưn
Nếu ở nhà thì ra chào một tiếng
Câu hỏi thăm thôi mong em đừng tiết kiệm
Cách người xưa giự nề nếp gia phong.

Chuyện bạc tiền góp nhặt để tiêu chung
Cuộc sống bộn bề sẹ có khi túng thiếu
Đừng vì nghèo đem anh ra chế diệu
Hay so bì họ xe đẹp nhà cao.

Anh có bỏ vài ba chục trong bâu
Gặp bạn bè mời cà phê, chè thuốc
Đi ăn ké họ cả đời răng được
Em cụng đừng nhìn tiêu cực, nhỏ nhen.

Nếu một ngày em không muốn cạnh bên
Dù buồn lòng, anh cụng không níu lại
Chứ đừng sau lưng, mần chi không phải
Anh sợ mình sẹ chẳng đủ vị tha.

Mọi khó khăn chúng mình cùng vượt qua
Anh tin em là vợ hiền, du thảo
Tin cuộc sống cùng đọi cơm, manh áo
Chỉ giúp mình thêm gắn bó yêu thương.

Dù cho anh phải cực nhọc, can trường
Nhưng có em, anh thêm phần động lực
Dù cho em cả một đời cơ cực
Bước bên anh, tin em rạng nụ cười.

Con cái mai sau khun lớn nên người
Sẹ thấu hiểu hy sinh nơi cha mệ
Rồi chúng mình cụng có du, có rể
Con gái mình lại mần vợ người ta.

chongdan

Tác giả bài viết: PHAN QUANG PHÓNG

 Tags: thanh chương

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

.
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây